Giảm trừ gia cảnh

Truyện vui của LÊ VĂN NGHĨA

Một trong những phương cách làm ăn của Mỗ là tìm đủ mọi cách để trốn thuế. Nói đúng chữ nghĩa thì là “né thuế” để khỏi phải vi phạm pháp luật. Sở dĩ Mỗ chưa hề bao giờ bị cơ quan thuế sờ gáy là vì ông ta có hẳn cả một luật sư chỉ chuyên nghiên cứu những kẽ hở trong hệ thống thuế. Hè… hè… cái gì càng chặt thì càng hở… hè… hè… Mỗi lần ngồi nghiên cứu những biểu thuế Mỗ đều lập lại câu nói được xem như là kinh điển của ông ta. Là một nhà kinh doanh đúng nghĩa, ăn chơi sả láng, chi tiền cho những cuộc nhậu với những chai rượu đắt tiền Mỗ không bao giờ tính toán. Nhưng khi lao vào việc kinh doanh, một xu Mỗ vẫn không quên. Được một đồng mới có trăm đồng, được trăm đồng mới có ngàn đồng… ăn cho, buôn so mà. Nhất là trong việc né thuế, Mỗ càng tính toán dữ hơn.

Khi luật thuế thu nhập cá nhân bắt đầu có hiệu lực, Mỗ và bà Mỗ tận tân, tận lực cùng nhau ngồi nghiên cứu từng khoản… Ông Mỗ bực mình thốt lên:

– Không có khoản nào để bớt thuế hết.

Bà Mỗ nói chậm rãi:

– Ông cứ nghiên cứu các khoản giảm trừ không tính thuế xem…

Mỗ gắt:

– Tôi nghiên cứu hết tất cả các khoản giảm trừ rồi. Mình không phải là cán bộ công nhân viên, không lãnh lương hưu, không lãnh tiền thưởng do nhà nước phong tặng, các danh hiệu… thì làm sao mà có các khoản giảm trừ không tính thuế…

– Ông có tính đến khoản giảm trừ gia cảnh chưa…

– Tôi cũng có nghiên cứu rồi. Mình có hai đứa con, dưới 18 tuổi thì được giảm trừ ba triệu hai. Bà với tui thì mạnh như trâu cụi, ông bà già thì đã đi lên bàn thờ từ lâu, còn cái gì mà giảm trừ gia cảnh nữa…

Bà Mỗ chép miệng:

– Phải chi mình có thêm vài đứa con hé!

– Ai biểu. Hồi đó tui biểu đẻ thêm bà sợ nào là sinh đẻ nhiều thì bụng bự, ngực xệ… Bây giờ ngồi đó mà tiếc…

– Hồi đó, tui nói với ông rồi, muốn có con, cải thiện ở đâu đó đi, một chục đứa, hai chục đứa, đem về là tui nuôi hè…

Ông Mỗ lắc đầu:

– Bà ơi, tui rành các bà sáu câu vọng cổ mà! Nói thì nói vậy chứ mà đem một đứa nào về thì coi như là cháy nhà…

Bà Mỗ nói như thử lòng ông Mỗ:

– Lớn tuổi rồi, tui nói thiệt đó. Bây giờ mà ông nói có con tui còn mừng nữa… Ông không biết gì sao?

Mỗ cảnh giác:

– Biết cái gì?

– Con ngoài giá thú dưới 18 tuổi, hoặc trên 18 tuổi đang học đại học cũng được giảm trừ gia cảnh nữa… Phải chi bây giờ ông có 10 đứa con ngoài giá thú là được 16 triệu rồi…

– Thôi bà, bà đừng có dụ dỗ khai báo nghe! Tui cương quyết là không khai đâu. Bà đánh tui chết, tui cũng nhất định không khai nhưng đánh đau là khai à!

Bà Mỗ cười… cười:

– Cha, nói cái giọng điệu này là kiểu “tui nhất quyết không khai hai đồng chí mình sau bồ lúa quá…”. Nói thiệt đi, có đứa nào đeo về đây để khai báo giảm trừ gia cảnh, còn tui có nhận tụi nó là con và nuôi tụi nó không thì tính sau, hạ hồi phân giải… Bây giờ, ông càng có đông con tui càng mừng…

Mỗ lắp bắp:

– Bà nói thiệt?

– Tui nói láo cho tui chết…

Được lời như cởi tấm lòng, Mỗ bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ đầy con cái của mình:

– Năm nọ anh gặp cô X…, sau đó có đứa con trai. Năm trước năm nọ, anh gặp cô Y…, sau đó có một đứa con gái. Năm trước năm trước năm nọ anh gặp cô Z… sau đó có…

– … Một đứa con hai giòng máu… Nói nhanh đi, ông có tổng cộng mấy đứa…

Ông Mỗ thở gấp:

– Khoảng… khoảng… vì quá bần thần, nên ông Mỗ không nhớ kịp mình có mấy đứa con. Ông ngồi bấm đốt ngón tay như thầy bói, sau đó phán:

– Khoảng năm đứa!

Bà Mỗ la lên:

– Năm đứa hả?

Mỗ giật mình:

– Không. Đúng ra là sáu đứa…

– Vậy mà tôi tưởng ông có ít nhất là chục đứa. Cái tật của ông, ra đường thấy gái là ham. Vậy mà  con rơi, con rớt ít vậy hè… Ông cứ đem tụi nó về để trình báo với công an khu vực chứng nhận. Mà nè, tui nói lại một lần cho rõ nha, tui kêu ông đem về là để chứng nhận là ông có con ngoài giá thú chứ không có nghĩa là tui coi nó là con mình đâu nha. Sau khi chứng nhận xong là ông phải trả tụi nó về cho má nó nghen…

***

Sau khi bỏ công việc, đi hết một vòng nam kỳ lục tỉnh để tìm lại những đứa con giảm trừ gia cảnh. Gần cả tháng trời van xin mỏi miệng, uốn lưỡi như ???, Mỗ mới gom được sáu đứa con từ tứ xứ về qui tụ tại nhà ông bà Mỗ.

Khi ông dẫn một bầy “lục tử” (không khéo sau này sẽ trở thành lục lâm, lục tặc) vào nhà, bà Mỗ đốp ngay:

– Nhìn là biết con ông. Khuôn mặt ngu ngu y chang khuôn mặt của ông…

Ông Mỗ cười cầu tài nói với các con:

– Chào má lớn đi các con…

Mấy đứa con gia cảnh của ông Mỗ đến chào thì mặt bà Mỗ lạnh như tiền…

Ông Mỗ tiếp:

– Còn hai đứa con ở nhà đâu rồi, kêu tụi nó ra, cho anh em biết mặt nhau.

Bà Mỗ đáp tỉnh bơ:

– Thôi khỏi chào…

– Sao vậy bà?

– Tụi nó còn ở nhà đâu mà hỏi. Ba tụi nó đến bắt tụi nó về để khai giảm trừ gia cảnh rồi…!

Posted in Truyện Ngắn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*