• Truyện Ngắn
  • Tiểu Phẩm Vui
  • Giới Thiệu Sách
  • Tạp Bút
  • Các Tác Phẩm Khác
  • Lê Văn Nghĩa qua nhận xét của Trần Bạ...

    Lê Văn Nghĩa, trong số thật ít ỏi “đồng chí, đồng nghiệp” của nhà văn lớn Thổ Nhĩ Kỳ Azit Nexin – đã từng ngồi tù vì những bài văn châm biếm của ông. Tất nhiên, khi tôi nhắc [...]

    Read more
  • Nhà văn trào phúng LÊ VĂN NGHĨA

    Người duy nhất của một dòng TRẦN HIỀN NAM   Tôi cứ băn khoăn mãi về “tít” của bài viết này. Lê Văn Nghĩa là cây viết đặc sắc của một dòng văn học hài hước, trào phúng thì quy [...]

    Read more
  • Nhà văn – nhà báo Lê Văn Nghĩa

    “Người ham chơi!” TRẦN NHÃ THỤY Đang rất hào hứng với tập truyện trào phúng mới chuẩn bị ra mắt: “Điệp viên không không thấy” (NXB Trẻ 2003) thì đùng một cái, bộ phim Mr Bean [...]

    Read more
  • Cười cũng là một cách làm trong sạch ...

    Phố cổ Arbat (Mátxcơva) một sáng tháng năm. Loáng một cái đã mất hút nhà văn Lê Văn Nghĩa, tác giả của những “quí tộc Đại Văn Mỗ” trong báo “TTC” TP.HCM. Thì ra, trong khi tô [...]

    Read more
  • Lê Văn Nghĩa qua một tiểu luận tốt ng...
    Lê Văn Nghĩa qua một tiểu luận tốt nghiệp

    Là một nhà báo, anh đến với thể loại tiểu phẩm một cách rất tình cờ, nhưng không ngờ thể loại này lại trở thành sở trường của tác giả “viết riết rồi quen, càng viết càng thấy [...]

    Read more
  • Câu Chuyện Đêm Giao Thừa
    Câu Chuyện Đêm Giao Thừa

    10 giờ đêm 30 Tết, Hân ngồi ở bàn giấy đặt trong phòng trực của một cơ quan. Trên bàn có một máy đánh chữ, điện thoại. Cạnh đó là bộ xa-lông, bàn tiếp khách có bày một cặp dư [...]

    Read more
  • Đêm Macao
    Đêm Macao

    Tiếng chuông điện thoại đặt trong phòng ngủ khách sạn Newton reo vang. Chu trở mình. Chàng với tay cầm máy điện thoại và theo thói quen, xem đồng hồ. Hơn 7g sáng. Giờ này ở T [...]

    Read more
  • Phó ma-nơ-canh
    Phó ma-nơ-canh

    Tôi bước vào cửa hàng kim khí điện máy cao cấp của chợ Huỳnh Thúc Kháng. Những chiếc tủ lạnh Sanyo màu sữa đục chen chúc cùng những chiếc tivi màu JVC 26 inch đỏ chói; những [...]

    Read more
  • Bạn đời
    Bạn đời

    Thỉnh thoảng khi đến quán bia bình dân tôi thường gặp ông Khương ở đó. Lúc nào trước mặt ông cũng là một chai bia, một đĩa đậu hủ chiên chấm mắm tôm và một đĩa đậu phộng. Ông [...]

    Read more
  • Nhà ảo thuật
    Nhà ảo thuật

    Đám con nít nhà nghèo chen chúc nhau trong một cái vòng tròn nhỏ. Quần áo mặc trong những ngày giáp Tết của chúng vẫn lam lũ như những ngày khác trong năm. Trên gương mặt đầy [...]

    Read more
KEEP IN TOUCH

Cười cũng là một cách làm trong sạch môi trường

18,Tháng 7
2011
Leave a Comment

Phố cổ Arbat (Mátxcơva) một sáng tháng năm. Loáng một cái đã mất hút nhà văn Lê Văn Nghĩa, tác giả của những “quí tộc Đại Văn Mỗ” trong báo “TTC” TP.HCM. Thì ra, trong khi tôi và bạn của “Mỗ” – còn mải chúi xem tranh, tượng cùng là khăn thêu, huy hiệu, matrốtsca – súvơnia của Nga, “gã” đã kịp nhận ra một quầy bán toàn những món đồ chơi mà như người bán hàng quảng cáo: Cực tếu, cực quấy!

Mọi lúc, mọi nơi, trong nhiều chuyện, “những người thích đùa” rất thích ngửi thấy những khía cạnh buồn – cười. Có bao giờ vì cái mũi quá nhạy mà anh vô tình cười nhầm đối tượng? Nếu đã anh chữa “lửa” bằng cách nào vậy?

- Hình như chưa bao giờ tôi xác định trật đối tượng của mình. Ví dụ, trong cái nhìn của “một người thích đùa”, khía cạnh hài hước của vụ “Đồng chí Hai Nhỏ” mà vừa qua báo chí phanh phui không phải chuyện Hai Nhỏ lừa đảo ra sao, mà ở chỗ tại sao lại có nhiều người tin hắn. Vậy, nếu xoáy vào đối tượng của cái cười là những nhân vật xung quanh Hai Nhỏ, có lẽ sẽ thu hoạch được nhiều… nụ cười lắm. Các nhân vật của mình tôi thường gặp có khi ngay giữa phố, trong các buổi tiếp tân, hay các hội hè bè nhóm. Mà có khi cũng chính trong mình. Cái thằng tôi là gã.

* Các nhân vật của anh chủ yếu là những Đại Văn Mỗ – những nhà giàu mới – những người “lưỡi dài hơn tay” có thừa điều kiện thể hiện sự kệch cỡm mọi nhẽ của mình… Vậy, chắc rằng chưa bao giờ anh phải đắn đo: cái cười này của mình vượt quá “giới hạn”?

- Tôi nghĩ rằng độc giả đều đồng ý với những thành phẩm cười của tôi. Cái gì đã làm bật ra tiếng cười thì không thuộc loại trong khuôn khổ hay ngoài khuôn khổ.

* Theo anh, thể văn trào phúng hiện nay chưa “nạp” được đủ sự chú ý, bởi: Các tiểu phẩm đều chưa đủ đô cần thiết?

- Vài năm trước trong một bài báo của mình, tôi cũng có đề cập tới vấn đề này. Tôi nghĩ, nếu cho rằng một tiểu phẩm trào phúng chưa đến độ thì các nhà nghiên cứu, phê bình hãy phê đi để nó đến độ! Có khi một đống sỏi nếu sàng lọc kỹ, cũng phải nhặt được vài viên… lấp lánh chớ. Cười cũng là một cách làm trong sạch môi trường, vậy, nó cần phải được bồi đắp chứ đừng để sạt lở.

* Như tôi thấy, nhiều những vua hề, những người chuyên đặc sắc trào phúng thường là những người hoặc có một tuổi thơ khốn khổ, hoặc một hiện tại chưa thấy vui. Còn anh?

- Nói dzậy, đâu phải cứ hễ nghèo là giàu óc khôi hài? Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường; và có lẽ vì phải vào đời quá sớm nên tôi cũng trữ được một vốn sống nhất định. Thuở nhỏ thường được nghe bà ngoại kể chuyện tiếu lâm, hay lang thang theo những gánh ảo thuật Sơn Đông, tánh lại khoái vui nên nghe ai kể chuyện cười là tôi “sáp vô”. Trong ba năm bị giam trong nhà tù chính quyen cu (1972-1975) tôi có thêm nhiều “cơ hội” nghe các bạn tù kể những chuyện cười. Chính điều này đã trợ giúp tinh thần cho chúng tôi rất nhiều trong những năm tháng ấy.

* Nếu có ai mang sách bút tới học nghề, anh có truyền “bí kíp” không?

- Tôi không hề có cảm giác mình là một nhà văn trào phúng. Những gì tôi viết chỉ là thứ làng nhàng chơi chơi cho vui vậy mà. Nhưng bạn “có lòng” hỏi riêng thì tôi nói. 1: Phải có duyên dùng chữ; 2: Phải biết xây kết cấu câu chuyện; 3: Có khả năng phát hiện. Những nhà văn trào phúng VN bậc thầy đối với tôi là Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan. Tôi cũng rất kính phục một người bạn viết là anh Kỳ Lâm của báo Lao Động nay đã mất. Còn nhà văn nước ngoài, với tôi là O’Henry người Mỹ.

* “Anh đừng cười tôi”! Trong năm tập sách của anh như “Hoa hậu phường cây mít”, “phá án Sex tour” và đôi ba chuyện đăng rải rác trong TTC năm qua có những chuyện chưa “thâm nho – lõ điếu” cho lắm…

- Có thể bởi tôi mang dòng máu… anh Hai Lúa nên cứ cười thoải mái, hệch hạc. Xong! Khi viết một tiểu phẩm – tôi ít khi rề rà kiếm chữ, chọn câu, tìm ẩn dụ để cho ra cái cười có tổng kết. Nhưng theo tôi, biết cười cũng là… một khả năng bẩm sinh và để hiểu một tiếng cười, độc giả cũng phải có một trình độ văn hóa nền nhất định. Ví dụ, người miền Bắc nói: “Vô tư đi” – thì cả người nghe và người nói cùng mỉm cười, nhưng với người Nam bộ như vậy lại không có gì buồn cười; hoặc biển đề “Vá chín săm lốp” là chuyện bình thường ở ngoải, nhưng trong này lại là chuyện buồn cười… Đại để thế!

* Một ngày kia “cạn duyên” trào phúng, anh sẽ xoay sang viết truyện ngắn, hài kịch như anh đã từng làm từ vài năm trước?

- Với một số người có máu nhóm “Cười”, dễ sợ nhất là nhìn thấy sờ sờ những chuyện vui mà không nhấc nổi bút, hoặc viết mà không làm ai hé mũi. Nhưng tôi cũng không đặt nặng vấn đề này cho lắm. Với tôi hình như viết trào phúng không nằm trong kế hoạch. Việc “bếp núc” ở TTC độ này cũng khá bộn, nên gần nửa năm nay tôi chưa có điều kiện “thăm” lại những Đại Văn Mỗ của mình. Bạn đọc chắc thông cảm cho tôi?

* Xin cảm ơn anh “Mỗ”.

TUYỀN LINH thực hiện

(Lao Động – 10/97)

Bài mới:
Nhà văn, nhà báo Lê Văn Nghĩa
Điện thoại chiều
Bạn đời
Posted in Các Tác Phẩm Khác - Tagged Lê văn Nghĩa
SHARE THIS Twitter Facebook Delicious StumbleUpon E-mail
Similar posts
  • Lê Văn Nghĩa qua nhận xét của Trần Bạ... — Lê Văn Nghĩa, trong số thật ít ỏi “đồng chí, đồng nghiệp”...
  • Nhà văn trào phúng LÊ VĂN NGHĨA — Người duy nhất của một dòng TRẦN HIỀN NAM   Tôi cứ băn kh...
  • Nhà văn – nhà báo Lê Văn Nghĩa — “Người ham chơi!” TRẦN NHÃ THỤY Đang rất hào hứng với tập...
  • Lê Văn Nghĩa qua một tiểu luận tốt ng... — Là một nhà báo, anh đến với thể loại tiểu phẩm một cách r...
  • Bạn đời — Thỉnh thoảng khi đến quán bia bình dân tôi thường gặp ông...
« Lê Văn Nghĩa qua một tiểu luận tốt nghiệp
» Nhà văn – nhà báo Lê Văn Nghĩa

No Comments Yet

Gửi phản hồi Hủy trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Menu

  • Truyện Ngắn
  • Tiểu Phẩm Vui
  • Giới Thiệu Sách
  • Tạp Bút
  • Các Tác Phẩm Khác

Bài Viết Mới

  • Lê Văn Nghĩa qua nhận xét của Trần Bạch Đằng
  • Nhà văn trào phúng LÊ VĂN NGHĨA
  • Nhà văn – nhà báo Lê Văn Nghĩa
  • Cười cũng là một cách làm trong sạch môi trường
  • Lê Văn Nghĩa qua một tiểu luận tốt nghiệp
  • Câu Chuyện Đêm Giao Thừa
  • Đêm Macao
  • Phó ma-nơ-canh
  • Bạn đời
  • Nhà ảo thuật
  • Điện thoại chiều
  • Bảo vệ: Thi nhập tịch

Giới Thiệu Sách

Tao-lao-xit-bop.jpg

Video

video.jpg

Thẻ

Báo chí Báo Tuổi Trẻ Bắt cóc Châm biếm Con heo Côn Đảo Ezit Nêzin Giới thiệu sách Hai Cù Nèo Hố tử thần Hội Nhà văn K.K.T. Không Không Thấy Kẹt xe Lê văn Nghĩa Lô Cốt Lật kèo MC Mỹ Linh Mộng Mơ Ngôi nhà ma Nhà báo Nhà văn Rọ Rạy Sài Gòn Thám Tử Thần Chú Thầy Bói Tiểu phẩm vui TP.HCM Truyện ngắn Truyện ngắn vui Truyện Trào Phúng Tuổi Trẻ Cười Tập truyện ngắn Tết U.50 VTV3 Văn Hóa-Sự Kiện-Nhân Vật Về hưu Xe ôm ông Mỗ Điện thoại di động Điệp viên Không Không Thấy Đà Lạt Đại Văn Mỗ

Từ khóa

  • Khang Khai-ttc edu la
  • 10 cach lam cuoi
  • kỹ thuật làm sạch môi trường
  • Truyện ngắn cười về môi trường
  • cách làm sạch môi trường
  • cách LAM CHO CUOI
  • tiểu phẩm cười chu cuoi cung trang

  • www khangkhai-ttc-edu la
  • cách làm môi trường

  • môi trường trong sạch

  • cai cuoi cua thang he
  • cach lam co cuoi
  • nhung cau van trao phung co yeu to choi chu
  • www khang khai TTC edu la
  • www khangkhai-ttcedu-edu edu la
  • 10 cach lam cho cuoi
  • cách làm cười
  • .

Count per Day

  • 57185Total reads:
  • 114Reads today:
  • 19040Total visitors:
  • 4Visitors currently online:
Thanghe.com

EvoLve theme by Blogatize  •  Powered by WordPress Nhà văn Lê Văn Nghĩa | Trào Phúng | Thằng Hề | Tiểu Phẩm Vui
Nhà văn Lê Văn Nghĩa

Back to Top