Đêm Macao

Tiếng chuông điện thoại đặt trong phòng ngủ khách sạn Newton reo vang. Chu trở mình. Chàng với tay cầm máy điện thoại và theo thói quen, xem đồng hồ. Hơn 7g sáng. Giờ này ở TP.HCM là đã quá khuya và thậm chí có người đang chuẩn bị cho một buổi làm việc ngày mới của mình. Nhưng ở Macao, cái xứ sở của những casino, của những hộp đêm là còn quá sớm. Có lẽ, những cuộc vui trong ngày mới chuẩn bị bắt đầu.

–       Alô, em đây, Linh đây. Dậy đi anh, em hết giờ làm việc rồi. Anh em mình đi chơi Macao trong đêm đi.

Chu ngần ngừ rồi đáp:

–       Linh đang ở đâu đó?

–       Chỗ em làm. Anh thay đồ xuống khách sạn, em sẽ đi taxi tới ngay.

Bên kia đầu dây gác máy. Chu uể oải ngồi dậy mặc quần áo. Tiếng động trong đêm làm Nguyên, người bạn cùng phòng trong chuyến đi du lịch Macao này tỉnh giấc. Anh ta hỏi Chu:

–       Cô ấy gọi hả? Thôi ông cứ đi chơi cho cô ấy vui. Dễ gì cô ấy gặp được một người đồng hương như tụi mình…

Cái câu “Dễ gì gặp một người đồng hương” ở Macao, nơi xứ lạ quê người này, không biết dung cho Chu hay Linh.

Chu và Nguyên gặp Linh trong một hộp đêm nằm trong khách sạn sang trọng Lisboa. Cái giá cắt cổ của hộp đêm làm hai anh ngần ngại. Nhưng người phục vụ – trong bộ đồng phục người lính hoàng gia Anh – đã lịch sự mở cửa làm hai anh không thể chối từ. Nguyên dặn Chu:

–       Tụi mình chỉ uống mỗi đứa một ly bia, xem màn vũ sexy rồi về.

Lúc hai người vừa vào, chương trình vũ sexy mới bắt đầu. Trên một khoảng trống của sân khấu nhỏ, một cô gái Nga bắt đầu uốn éo theo điệu nhạc. Đèn đóm trong phòng được chuyển sang một màu tím nhạt, thỉnh thoảng bạc trắng để khách hào hoa không nhìn thấy rõ gương mặt bạn tình trong lữ quán.

Ngọn đèn được tập trung chiếu thẳng vào thân hình người con gái chỉ còn hai mảnh vải nhỏ, đủ che những nơi cần che. Trông họ biểu diễn như đang trả bài, một bài học hàng đêm họ phải thực hiện đến chán ngấy và cực nhọc. Hình như họ chỉ lên sân khấu, cố để cho khách giang hồ tứ xứ muốn nhìn, muốn tìm kiếm cái gì lạ lung của giới tính ở những thân thể mệt nhoài vì trác táng kia. Họ cố lắc cái bụng không còn trinh tân, uốn éo theo điệu nhạc một cách mệt mỏi cho giờ chóng qua. Trên sàn múa họ là những cô gái – theo lời giới thiệu – đến từ khắp năm châu bốn bể. Họ có thể là người châu Phi da đen, châu Á đến từ Thái Lan hay Hoa Lục, châu Âu đến từ Nga hoặc Pháp.

Đột nhiên, Chu hỏi người tài pán, khi bà ta hỏi cần có gái để ngồi chơi không?

–       Có gái VN không?

–       Có chớ.

Bà ta cho người gọi gái ra. Một lát sau, một cô gái, trong bộ quần áo sườn xám xuất hiện. Vừa thấy mặt Chu, cô ta xổ luôn một tràng tiếng Quảng Đông. Lần này, Chu nói bằng tiếng Việt:

–       Cô có biết nói tiếng Việt không?

Cô ta lắp bắp:

–       Tiếng… Việt… biết… chớ…

Cô gái nói những câu tiếng Việt hết sức ngọng nghịu khiến cho Chu đâm ra nghi ngờ bà tài pán đã đưa ra cho anh cô gái Tàu chỉ biết nói chút ít tiếng Việt. Chu hỏi gặng lại:

–       Cô là người Việt hay người Hoa?

–       Em… người… Việt… chớ. Em ở Sài Gòn

–       Sao cô nói tiếng Việt không rành?

Cô gái xòe bàn tay ra:

–       Bốn năm rồi, bốn năm rồi… em có nói tiếng Việt đâu. Hồi nãy… Hồi nãy nghe anh hỏi em bằng tiếng Việt. Em mừng quá. Đã hơn bốn năm em chưa hề nói tiếng Việt với ai…

Chu cũng chưa tin hẳn cô gái này là người Việt nên hỏi:

–       Em sống ở khu nào?

–       Gần nhà thờ Ba Chuông… đường Trương Minh Giảng, trước giải phóng, bây giờ gọi là đường Lê Văn Sỹ đó…

Thêm một lần trắc nghiệm nữa:

–       Đố em ở gần khu đó có cái gì đặc biệt?…

–       À, để em nhớ coi… Khu đó có cái đường rầy xe lửa. Cứ chiều chiều là có một chiếc chạy ngang, rồi sáng sáng cũng có một chiếc. Gần đó có quán bán bánh canh cua, quán cháo gà…

Chu reo lên:

–       Đúng rồi, gánh cháo gà bà Sáu Xoan.

Không thể nào lầm lẫn được nữa rồi. Chu lần giở lại ký ức mình. Tuổi thơ Chu đã trải dọc theo đường rầy xe lửa – chạy ngang qua cổng xe lửa số sáu – vào những buổi trưa nắng gắt, để rồi sau đó cả bọn hùa vào ăn quỵt nước đá bào của chú Hía Tiều Châu. Có lần Chu đã quỵt tiền nước đá đậu đỏ bánh lọt bằng cách ngã lăn ra xỉu sùi bọt mép. Sau đó, hàng quán bắt đầu mọc lên. Thoạt đầu là quán bánh cuốn, sau đó là gánh bún riêu, rồi tiếp theo hình thành cả một khu phố ăn uống lề đường. Linh – cô gái ấy – đã kể cho Chu nghe không thiếu những thứ gì mà anh cần biết ở khu đường rầy xe lửa đó.

Chu chợt thấy có một nhu cầu đi chơi với Linh, một nhu cầu tình cảm của người cùng quê, xa xứ gặp nhau hơn là một nhu cầu trao đổi xác thịt. Nhưng Linh đã gạt đi:

–       Bây giờ anh về đi, vì còn trong giờ làm việc của em. Nếu khách mời em đi giờ này phải trả cho “má mì” 300 đôla, còn nếu ngồi như thế này thì anh không phải tốn tiền gì cả. Sau giờ làm việc, khoảng 3g sáng, em sẽ gọi điện thoại đến mời anh đi chơi. Bữa nay, em chiêu đãi anh mà…

Linh liến thoắng. Nhưng Chu cẩn thận hỏi thêm:

–       Lỡ em gặp một ông khách nào đòi ở với em suốt đêm thì sao?

–       Em sẽ từ chối. Đào ở đây từ chối hoài. Hay là… Hay là anh cần ngủ với em?

Cô gái thật đến một cách sỗ sang. Nhưng Chu trả lời dứt khoát:

–       Không. Anh chỉ cần mình đi chơi với nhau thôi. Nếu được, em có thể hướng dẫn anh thăm Macao ban đêm. Sáng mai anh về Hồng Kông sớm…

Rồi Chu kể cho cô nghe chuyện anh gặp rắc rối ở cửa khẩu từ Hồng Kông vào Macao. Vốn tính lười, vả lại nghe nói Macao du khách thường xuyên bị bọn du đãng trấn lột, nên anh để vé máy bay từ Hồng Kông về VN trong hành lý gửi tại một khách sạn ở Hồng Kông. Khi vào cửa khẩu Macao, công an cửa khẩu Macao dứt khoát không cho anh vào. Thoạt đầu, thái độ của họ tỏ ra rất khinh thị khi biết đoàn khách du lịch là người VN. Linh cho biết là trước đây đã có một số người VN vượt biên sang Hồng Kông, rồi từ Hồng Kông đào thoát sang Macao bằng con đường bất hợp pháp. Chính những người đó đã trở thành những băng nhóm xã hội đen mà chính quyền Macao nhiều lúc muốn bó tay.

Khi biết Chu chẳng có vé trở lại Hồng Kông, công an cửa khẩu dứt khoát không cho anh vào Macao. Người hướng dẫn du lịch Hồng Kông đứng thuyết phục mãi, một viên công an mới xiêu lòng vì thấy Chu đi cùng với đoàn, có cả danh sách đính kèm. Hắn hỏi:

–       Anh có mang theo tiền không?

–       Có hai ngàn đôla.

–       Đâu, móc lên bàn tôi xem.

Hú vía. Trước khi đi sang Macao, Chu đã nghe nói muốn vào Macao phải có ít nhất một ngàn đô trở lên nên anh đã gom góp đem số tiền theo làm bảo chứng.

Thấy đúng như số tiền anh đã khai, viên công an cửa khẩu đồng ý đóng dấu cho anh nhập cảnh. Khi đưa passports cho anh, hắn cũng không quên kèm theo cái nhìn khó chịu và khinh thị.

–       Người Macao nhìn người Việt mình như vậy đó anh ơi, bởi vậy ở đây rất ít người biết em là VN. Cũng như ở đây cũng có một số cô gái VN, nhưng họ không dám nhận gốc gác.

Trên sàn sân khấu, đèn đã bật sáng báo hiệu là show sexy vừa chấm dứt. Nếu ai muốn ngồi thêm phải mua tíc-kê mới. Linh cương quyết không cho anh mua tíc-kê nữa:

–       Phí tiền lắm anh ạ. Anh về khách sạn ngủ đi. Khoảng 3g em sẽ gọi điện thoại đến anh. Tụi mình có thể đi nhảy, đi chơi với nhau. Bữa nay, em “bao” anh… Gặp người Việt, em mừng lắm… Em phải ở cho đến hết giờ làm việc, đi bây giờ, anh tốn tiền lắm. Còn nếu anh cần gái em giới thiệu cho, nhưng nhớ là đúng đến gái… dơ lắm…

Chu từ chối những đề nghị của Linh. Chu cảm thấy trong những đề nghị của Linh có cái gì đó rất là thật tình, không che đậy những ý nghĩ, dù là những ý nghĩ hết sức trần tục.

Và Chu đã về khách sạn nằm ngủ. Nguyên và Chu, trên đường vào sòng bạc, đã bàn nhiều về cô gái này. Cả hai đều cảm thấy tất cả sự thật toát lên từ một tấm lòng xa quê của một người dù bán phấn buôn hương, nhưng tiền bạc, trong giờ phút này đối với cô không phải là vấn đề chính. Cái cô cần là sự ngọt ngào của âm điệu quê hương, mà lâu rồi cô chưa được nghe và sống cùng nó.

Khi Chu xuống khách sạn, Linh đã đứng đó. Cô bỗng trở nên giản dị trong chiếc váy trắng và một chiếc xách tay nhỏ. Trông cô là một cô gái dịu hiền, con nhà lành hơn là một cô gái vừa bước ra từ một hộp đêm hay một vòng tay tanh tưởi nào đó của những ông khách thập phương đến Macao tìm những ảo giác mạnh: Sòng bài, rượu và gái.

–       Nào, anh thích đi đâu, em đưa anh đi.

–       Anh biết Macao có cái gì đâu, chỉ trừ sòng bài, hộp đêm và em…

–       Đồ quỷ. Không giỡn nghe. Tối nay, anh em mình sẽ là anh em. Không muốn để một điều gì đó khiến anh nghĩ không tốt về em. Có thể em xấu với vạn người, nhưng em sẽ là người con gái tốt với anh. Đồng ý… Như em nói, nếu anh cần một cô gái để ngủ, em sẽ gọi cho anh những đứa bạn của em, nhưng em không thể…

Chu nắm chặt tay Linh. Anh cảm thấy bàn tay cô run lên. Có thể vì gió ngoài biển thổi vào hoặc từ những rung động của trái tim hoài cảm. Linh nói với anh:

–       Anh đến đồi giáo chủ Penha chưa?

–       Rồi. Từ đỉnh đồi, anh có thể nhìn bao quát cả Macao.

–       Thôi, thế này, em sẽ đưa anh đến một ngôi chùa, rất linh, ai cầu gì được nấy.

Linh gọi taxi đưa Chu đến ngôi chùa Bà Thiện. Ngôi chùa này không lớn lắm, nhưng nổi tiếng linh thiêng của Macao. Tục truyền ngôi chùa này do những người dân chài lập nên để cầu cho mưa thuận gió hòa.

Linh mua mấy bó nhang và giấy tiền vàng bạc của một bà già đang ngủ gật gà ngoài cổng chùa. Những khách thập phương đi vãn cảnh chùa vào ban đêm với bà ta không là chuyện lạ. Có những kẻ đến trước khi vào những sòng bài. Có những kẻ đến sau khi rời khỏi sòng bài hoặc để đi vào một thế giới khác. Chiếc cầu nổi tiếng của Macao về hình dáng kiến trúc cũng như là nơi đã đưa biết bao người về bên kia thế giới sau những giờ phút đỏ đen. Bà già ngước lên nhìn Chu và Linh. Không, đây có vẻ là cặp tình nhân hạnh phúc.

Linh đốt nhang và cô khấn thầm. Chu cũng đốt nhang và khấn cho những điều khấn của Linh sẽ trở thành hiện thực. Chu hỏi:

–       Anh có thể biết được em ước gì không?

–       Được nhưng cũng khó. Em mong được trở về Sài Gòn.

Câu trả lời của Linh quá bất ngờ với Chu, anh hỏi: “Nhưng cái gì đã ngăn em không được trở về Sài Gòn?”.

–       Luật của bọn giang hồ, xã hội đen.

Đi dọc theo bờ biển trong đêm, Linh đã kể cho Chu nghe về đời mình. Lớn lên trong một gia đình không được hạnh phúc, mẹ Linh sớm tái giá khi Linh được bảy tuổi. Dần dần, cô nhận thấy người dượng ghẻ có những thái độ, cử chỉ quá đỗi thân mật làm một cô gái chớm ở tuổi dậy thì luôn cảm thấy mình là một ngòi nổ để phá tung một gia đình, dù gia đình ấy đã không còn là chỗ dựa cho bất cứ một ai. Linh xin vào làm gái nhảy cho một vũ trường lớn ở Sài Gòn. Tại đây, cô đã quen và chẳng bao lâu sau, đồng ý làm đám cưới với một người đàn ông Hồng Kông, lớn hơn dượng ghẻ cô mười tuổi. Mẹ cô hỉ hả vì cô đã mang về nhà một số tiền khá lớn để làm của hồi môn, ăn hỏi. Gã dượng ghẻ của cô nhìn đứa con gái xinh xắn của vợ mà lòng ghen tức. Còn người đàn ông Hồng Kông thì hí hửng, xí xà, xí xồ luôn miệng. Riêng Linh, chỉ là một cuộc đi chơi xa.

Cuộc đi chơi xa của Linh đã không còn ngày quay trở về. Gã đàn ông Hồng Kông, người mà trong hôn thú Linh gọi là chồng, vốn là một tay mặc-rô trong đường dây tìm gái VN cho các hộp đêm ở Macao. Bù lại công khó nhọc, gã đàn ông đó được hưởng thân xác của Linh trong tuần lễ gọi là trăng mật và sau đó, hưởng một khoản tiền của các hộp đêm. Riêng Linh, khi đặt chân lên đến Macao, cô đã bị hắn lấy passports, và bây giờ giấy thông hành của cô đang nằm trong tay mụ tài pán.

Sun-set-of-the-back-street-of-Holiday-Inn-Macau.jpgBuồn cho thân phận và như một số cô gái khác, Linh đã lao vào những cuộc đỏ đen của các casino. Những lá bài xì dách, những con số của sòng tài xỉu, những gương mặt u mê, đắm chìm theo tiếng hối chỏ của bọn hồ-lì… đã phá hủy tất cả hi vọng về Sài Gòn của cô. Cô đã thua đến đồng bạc cuối cùng và cô phải mượn nợ để gỡ. Linh đã mắc vào cái bẫy người. Số tiền cô làm ra, bây giờ không đủ để trả nợ. Hàng đêm, cô phải làm từ 9g đến 5g sáng hay là ngày hôm sau nữa tùy theo từng loại khách tìm hoa. Số tiền cô tìm được chỉ đủ để trả tiền thuê nhà, ăn uống, tiêu vặt và trả nợ. Nghĩ đến ngày về, ôi mênh mông…

–       Lâu quá, em chẳng nhận được thư mẹ em, không biết địa chỉ có bị lạc.

–       Em viết thư đi, khi về Sài Gòn anh mang đến tận tay…

–       Thôi khỏi anh ạ, coi như là em không còn trên cõi đời này nữa. Vậy mà có khi mẹ em yên tâm, tưởng con gái mình sung sướng…

–       Sao em không nghĩ rằng mình có thể tìm một người chồng khác…

–       Đâu có dễ anh. Dầu sao, em cũng là một loại gái gọi, mua vui cho đàn ông tứ xứ. Em không thể tìm một người chồng nào có thể thông cảm cho hoàn cảnh của mình…

Chu thở dài. Lòng anh cảm thấy xốn xang, áy náy không thể tìm được một cách nào khả dĩ giúp cô ra khỏi sự bế tắc, ngoài sự cảm thông mà con người lúc nào cũng có sẵn. “Thôi, anh đừng nghĩ ngợi. Anh chẳng có thể giúp gì được em đâu. Chỉ cần gặp anh, nghe lại giọng nói Sài Gòn là em cảm thấy ấm áp rồi. À, anh với em đi uống cà phê nhé. Em khao anh. Em đã nói là em chiêu đãi anh mà…”.

Linh đưa Chu đến một quán cà phê trên một nhà hàng tháp. Khách ngồi trên nhà hàng, uống cà phê một lúc nhìn ra ngoài thấy tầm mắt mình đã ở vị trí khác, bởi vì đây là loại tháp xoay để du khách có thể ngắm cảnh quan Macao. Linh buông một câu đầy triết lý:

–       Dù cái tháp này có xoay đến đâu cũng thấy chỉ có một Macao… Không thoát được.

Chu nghe ngụm cà phê đắng chát. Anh và Linh không cảm nhận thời gian đã đi quá nhanh. Chu định ở lại Macao theo lời mời của Linh. Cô nằng nặc mời anh ở lại thêm một ngày. Nhưng Chu trả lời không thể. Nếu anh trễ chuyến Jumpo Cat, một loại tàu cao tốc vượt eo biển giữa Hồng Kông và Macao, nhất là khi không đi cùng với đoàn du lịch thì biết đâu, chuyện gì sẽ chẳng xảy đến cho anh. Chu hiểu rằng, dù ở lại một hay mười ngày, chẳng làm cho cuộc sống Linh tốt hơn. Anh không thể mang lại cho cô một quê hương, một Sài Gòn như cô mong đợi. Tất cả đã vuột khỏi tầm tay của cô. Ảo vọng ngay từ lúc cô tưởng lấy người chồng Hồng Kông kia là có tất cả.

Khi chia tay với Linh để trở về khách sạn, chuẩn bị hành lý trở về Hồng Kông, Chu hứa là sẽ mang những gì Linh gửi gấm kể lại cho tất cả người thân của cô đang ở Sài Gòn, trong đó có cả bạn thân anh. Anh cho Linh địa chỉ và nói: Hi vọng một ngày nào đó, anh sẽ nhận được một cú điện thoại bất ngờ như trong đêm anh đã nhận ở Macao. Một cú điện thoại ở Sài Gòn: Đó là cả một sự kỳ vọng, một hạnh phúc của cả đời Linh!

Đứng ở bến phà, làm thủ tục qua cửa khẩu Macao. Chu chợt nghe tiếng gọi: “Anh Chu!”. Quay lại, anh không ngờ Linh đang đứng đó, với vài cành hoa nhỏ. Đôi mắt cô như đọng lại những giọt sương đêm. Cô khẽ nắm tay Chu, không nói. Có những lúc lời nói chỉ là sự yếu đuối của một tâm hồn trống rỗng. Macao – nơi Chu đến một lần, có thể anh không bao giờ trở lại, nhưng chắc chắn anh biết rằng, anh sẽ không bao giờ quên Linh, quên cái đêm kỳ ngộ đầy kỷ niệm mà anh biết khó có thể tìm lại ở bất cứ nơi đâu, trên đất nước nào mà anh đã có dịp đi qua. Macao…

Macao và một người con gái chợt ghé trong đời xuân mộng mị.

1998

Posted in Truyện Ngắn Tagged with: , , , ,
One comment on “Đêm Macao
  1. Anonymous says:

    K phai chi co mot dau anh a mavau nay la vay day

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Giới Thiệu Sách

Tao-lao-xit-bop.jpg

Video

video.jpg

Từ khóa

  • chơi gái ở macau
  • gai goi o Macau
  • choi gai tai macau
  • viet mot bai van ta ve mot canh du lich ma em duoc di o ba thanghe
  • moi ngay co bao nhieu chuyen tau cao toc tu hong kong sang macau
  • choi gai macau
  • http://thanghe com/377/dem-macao html
  • gái ở macau
  • tim gai o macao
  • xa hoi den macau
  • xa hoi den macao
  • gai nga vu sexy o thai lan
  • gái việt ở macau
  • gái nga ở sài gòn
  • nguoi viet o macau
  • làm gái ở macau

  • xã hội đen macao
  • mua may dien thoai nuoc macau
  • xam nhap dong gai o macau
  • hoi cho nguoi lon o macao
  • .

Count per Day

  • 297818Total reads:
  • 13Reads today:
  • 118607Total visitors:
  • 1Visitors currently online: