Phó ma-nơ-canh

Tôi bước vào cửa hàng kim khí điện máy cao cấp của chợ Huỳnh Thúc Kháng. Những chiếc tủ lạnh Sanyo màu sữa đục chen chúc cùng những chiếc tivi màu JVC 26 inch đỏ chói; những chiếc loa nhỏ xíu nhưng công suất gần đến 200 oát, những chiếc máy cát-xét đủ hình dạng… làm tôi hoa cả mắt. Tôi chép miệng, nuốt nước bọt. Khi ánh mắt của cô bán hàng nhìn tôi như để dọ giá, tôi bèn hỏi ngay:

–       Băng Sony bao nhiêu một cuồn, cô ơi…

Cô gái đáp, không vồn vã:

–       Hai ngàn bảy…

–       Cô cho tôi mua hai băng…

–       Bao nhiêu?

–       Hai băng!

–       Ở đây kh6ong có bán lẻ…

Tôi định quay về, nhưng cô bán hàng vồn vã chạy ra đón người phụ nữ khoảng 50 tuổi. Gương mặt bà ta là một công trình của những tay bác sĩ giải phẫu. Đôi mắt chẻ hai mí, sưng mọng, cái mũi kéo dài ra như mũi của một nhân vật huyền thoại phương Tây, được gắn chễm chệ giữa hai má phúng phính như nói chỉ có ta là kẻ dám xúc phạm tới tạo hóa. Nhìn gương mặt đó, tôi khó thể ăn cơm được. Nhưng cô bán hàng đã tươi cười:

–       Dạ thưa bà mua chi?

Giơ một bàn tay đầy nhẫn xoàn lấp lánh, bà ta hỏi kênh kiệu:

–       Cha, cửa hàng này nhỏ quá…

–       Vậy chứ cái gì nó cũng có, thưa bà…

–       Có máy phát điện hiệu Yamaha 990… không? Loại dung để chạy cửa hàng…

–       Khoảng hai cây…

Một giọng đàn ông chen vào:

–       Thôi, đi em… Loại đó chắc không có ở đây đâu. Mình kêu tụi đàn em chạy qua Intershop…

Giọng nói hết sức quen thuộc. Tôi quay lại kiếm tìm gương mặt có cái đài từ kỳ lạ ấy…

Khi trưởng đoàn cải lương Bình Minh mời tôi dựng vở “Tiếng hát qua sông” đã giới thiệu với tôi về kép Hải Tân. Đây là một giọng ca được phát hiện từ phong trào quần chúng, sau đó anh xin vào đoàn cải lương này làm kép ba, kép nhì và bây giờ có cơ may thay cả kép chánh. Gương mặt của kép Hải Tân rất ăn sân khấu vì có cái mũi cao tự nhiên, cặp mắt hơi mơ mộng. Nếu anh không có một giọng hát đặc biệt không phù hợp với những vai chính diện, thì có lẽ, anh đã là kép chánh từ lâu.
Tiếng hát anh vốn hơi rè, nhất là khi lên cao lại bị hụt giữa chừng. Giọng hát rè của anh không phải của Việt Hùng, trầm ấm thì không bằng Hữu Phước, nhưng cao lại không bằng Minh Cảnh. Tất cả chỉ là sự pha tạp mỗi thứ giọng một chút. Lồng ngực của kép Hải Tân chưa đủ sức nâng cao giọng hát của anh khi khán giả đòi hỏi những giọng ca cao vút, đầy hơi. Điều đó rất đáng buồn cho một kép hát có hình thể sáng sủa như anh. Nhưng bù lại, không ai có thể thay thế Hải Tân trong những vai phản diện. Anh chính là kép độc nhất vô nhị của đoàn cải lương Bình Minh.

Nhưng, điều đáng buồn nhất cho Hải Tân là anh không thấy được sở trường cũng như sở đoản của mình. Trước khi phân vai, Hải Tân có gặp tôi, hỏi:

–       Thầy ơi, thầy có thể phân cho em vai kép mùi không? Vai Trần Linh đó!

–       Không, anh rất hợp với vai Lê Nghiêm.

–       Sao cứ đóng vai phản diện hoài, chán quá!

–       Đóng phản diện khó lắm chớ em. Nếu em là một người thật tốt trong cuộc đời, nhưng lại đóng thành công vai phản diện, đến nỗi khan giả ghét em như ghét Bàng Quyên, Trịnh Hâm hay Sở Khanh là em giỏi, rất giỏi.

san-khau-cai-luong.jpgPhải công nhận một điều là Hải Tân đóng rất tốt. Ở anh có một cái gì đó rất bẩm sinh thuộc về sân khấu. Anh biến chuyển tình thế, quăng bắt và thậm chí tạo tình huống không có trong kịch bản, nhưng lại rất đắt. Phải kể rằng trong việc xây dựng sự nghiệp cho anh có công của cô đào chánh Mỵ Hoàng. Đó là điều hiếm thấy trong một gánh cải lương – chỉ trừ khi họ là tình nhân của nhau trong một lúc nào đó. Tình yêu trong giới sân khấu thường khó là mối tình bền.

Vở đã được đưa ra công diễn và thành công không đến với kép chánh là lại đến với Hải Tân – vì tôi biết nhấn nhá những chỗ quan trọng nhất để Hải Tân thi thố hình thể cũng như giọng hát kỳ quái của anh. Không có một vòng hoa kiểu ái mộ phương Tây, nhưng sau mỗi giờ vãn hát trước cửa ra vào hậu trường, khán giả háo hức chờ đợi, chiêm ngưỡng cho kỳ được bộ mặt thật của Hải Tân ngày càng đông hơn. Tôi có thể nhận ra trong số họ là những cô gái ở các xóm lao động, những bà sồn sồn. Những khuôn mặt, từng cái nhìn của từng con người này, đôi lúc, chỉ nói lên một tấm lòng yêu mến thực tâm ngôi sao của mình.

Khi tên tuổi Hải Tân đã có chỗ đứng thì hậu trường của đoàn cải lương bắt đầu có nhiều đợt song ngầm. Trước hết, cô đào chánh Mỵ Hoàng khóc lóc với trưởng đoàn cải lương rằng Hải Tân có nhân tình và phụ rẫy cô. Anh đã bắt cô phá thai khi cô muốn mình được làm một người mẹ bình thường, không son phấn và không có ánh đèn màu.
Hải Tân đã dụ dỗ cô đưa cho anh ta hết cả tài sản mà bấy lâu cô dành dụm được. Trưởng đoàn hỏi ý kiến tôi để tham khảo. Làm sao mà có thể giải quyết được khi đây là chuyện tình yêu rất đỗi riêng tư và… nhất là khi trưởng đoàn lo lắng “Làm gì thì làm đừng để nó bỏ đoàn sụt, rờ-sết…!”. Tuy nhiên đó là điều người phụ trách lo lắng một cách vô ích vì Hải Tân đã đặt vấn đề: “Nếu không tăng lương cho tôi thì tôi sẽ đi hát đoàn tỉnh. Thằng Hoài Lộc là cái con mẹ gì mà cũng có xe hơi riêng, chiều chiều lái xe chở em đi chơi. Còn tôi, loại xịn đi hoài chiếc cúp, chán chết!”. Anh trưởng đoàn chỉ còn cách gãi đầu, gãi tai: “Chờ xin ý kiến cấp trên”.

Lúc ấy, tôi nghe nhiều diễn viên trong đoàn xầm xì rằng Hải Tân đang có bồ và người anh yêu (?) là một phụ nữ – đúng hơn là một mệnh phụ phu nhân trước ngày giải phóng. Bà vốn đã từng nổi tiếng trong giới nghệ sĩ trước kia về việc khoái “cô-léc-xông” tình yêu với các anh kép chánh và tung tiền ra mua báo chí, các phương tiện truyền thanh, cũng như các soạn giả cốt để nâng cao tên tuổi những anh kép đó. Sau ngày giải phóng, không ai nghe tên tuổi bà ta xuất hiện một cách công khai nữa nhưng ở hậu trường một số người vẫn nghe được hơi đồng rủng rẻng của bà. Và bây giờ… bà đã mon men đến hậu trường của đoàn cải lương Bình Minh.

Tôi gặp Hải Tân nói chuyện chơi, với tư cách của một đạo diễn:

–       Tại sao anh chọn nghề đi hát vậy?

–       Tại em thấy nó có tiền nhiều, được nhiều cô mê, lại nhẹ nhàng nữa.

–       Em thấy cái đoàn này làm sao?

–       Chán chết! Trước sau gì cũng rã đám. Thằng Ngọc Tới làm kép chánh nỗi gì. Đoàn muốn sống phải nhờ em. Nói thiệt, chỉ cần một tiếng là em có vài cây cho đoàn mượn ngay.

Giọng nói Hải Tân nghe chắc nịch và hãnh tiến. Cái đài từ kỳ lạ trên sân khấu ấy bây giờ đã thể hiện rõ tính cách phản diện ngay trong cuộc sống. Tôi thầm nghĩ như thế và không nói gì thêm. Tôi chỉ là đạo diễn được mời đến làm hợp đồng, và giá trị của tôi còn được mời đến dựng vở ở đoàn này nữa hay không là nhờ vào cái giọng lên bổng xuống trầm kia. Trưởng đoàn, người có quyền sinh sát trong tay mà còn sợ anh ta, nói gì tôi!

Cuộc sống lại đưa đẩy tôi rời khỏi đoàn Bình Minh để xuống dựng ở các tỉnh. Từ đó thỉnh thoảng tôi chỉ được nghe tin về Hải Tân mà thôi, và những loại tin tức bắn ra từ phía sau những cánh gà đó không làm tôi phải bận tâm. Những Hải Tân khác, những Mỵ Hoàng hai, những Ngọc Tới rất mới đã làm tôi điên đầu khi phải phân vai. Trong nghệ thuật cải lương, mỗi diễn viên đều muốn làm một ông Trời, trong khi tác giả và đạo diễn chỉ được quyền sáng tạo một Thượng Đế. Khó là ở chỗ đó! Tôi bị cuốn hút vào dòng xoáy của những tranh chấp, của những lời khen, tiếng chê, nụ cười vinh quang, giọt nước mắt, những bản hợp đồng mua bán phía sau tấm phông cũ kỹ… Tôi đã quên hết những diễn viên và gương mặt ở TP. Ở đâu, cũng có những vấn đề muôn thuở của nghệ sĩ giới ấy.

Hai năm sau, có dịp trở về Sài Gòn, tôi lững thững đi dạo phố vào một buổi chiều mưa. Cơn mưa càng ngày càng nặng hạt. Đứng bên nhà nhà hàng Givral nhìn qua Nhà hát Lớn, tôi cảm nhận được sự uy nghi nhưng buồn bã của cái nhà hát cổ kính mà bao tên tuổi trong nghệ thuật, chính trị đã lớn lên cũng như vụt tắt. Tôi tấp vào hè phố, trú mưa dưới một tiệm may lớn.
Dưới ánh đèn nê-ông ấm áp và rực rỡ, những khúc vải nhung, gấm Thượng Hải, Tô Châu thêu rồng phượng lung linh đầy sắc màu khêu gợi. Phía trong tủ kính là một ma-nơ-canh đang khoác một chiếc ki-mô-nô có viền kim tuyến. Xuyên qua cửa kính, phía sau con ma-nơ-canh, một đám người ngồi xoa mạt chược thảnh thơi và ấm cúng. Hết sức bất ngờ, tôi thấy Hải Tân đang quàng vai người mệnh phụ ấy và cười ha hả.
Như có linh tính, Hải Tân quay lên, và phúc chốc ánh mắt anh ta bắt gặp ánh mắt tôi. Tôi vội vàng quay đi vì cảm thấy ái ngại, và Hải Tân cũng vội cúi gằm xuống canh bạc đang còn mải mê… Tôi cứ đứng nhìn ra đường như chưa hề bao giờ gặp lại Hải Tân, nhưng thâm tâm tôi lại cứ muốn anh chạy ra mừng rỡ chào hỏi tôi. Chắc chắn là tôi sẽ không bước vào khung cảnh xa lạ đó nhưng dù sao giữa anh và tôi vẫn còn có cái gạch nối – đó là nghệ thuật.

ma-no-canh-tiem-may.jpgNhưng không! Anh đã bỏ sân khấu, bỏ tất cả để chui mình vào một tổ ấm quí phái. Có thể, sáng sáng anh ta chở bà mệnh phụ này đi đánh ten-nít, ăn sáng, chiều về chăm sóc cửa hàng, đêm đến đi nhậu và khuya về làm tình. Cuộc đời anh ta sẽ chầm chậm trôi qua cho đến lúc anh ta béo phị, hai bên má chảy ra và rồi chấm hết! Cơn mưa dứt. Tôi lặng lẽ bước đi. Lòng trĩu nặng buồn cho những con người bạc bẽo. Vừa lên Sài Gòn, tôi được biết tin Mỵ Hoàng chớm bị lao và gia đình đang trong cơn túng quẫn, phải bán từng món đồ trong nhà để sống. Trong khi đó con người tài hoa kia, đã né mình dưới vạt áo một người đàn bà lắm tiền.

Sau đó, mỗi lần có dịp đi ngang tiệm may sang trọng đó, tôi đều nhìn vào cửa hàng một cách mạnh dạn. Phía sau con ma-nơ-canh sang trọng đó vẫn là Hải Tân. Khi anh nằm ghế bố đọc sách trinh thám, khi anh đứng chào hàng, có lúc binh xập xám… Tôi nghĩ thầm rằng con ma-nơ-canh này chắc sẽ hết buồn vì phía sau nó cũng có một bạn đồng nghiệp, nhưng vinh dự là được bằng xương bằng thịt và đang phục vụ đắc lực bà chủ. Nhưng vì anh ta lại không thể đứng được suốt ngày trong tủ kính, nên tôi tạm gọi là phó ma-nơ-canh!

(1994)

Posted in Truyện Ngắn Tagged with: , , , , ,

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Giới Thiệu Sách

Tao-lao-xit-bop.jpg

Video

video.jpg

Từ khóa

  • ma no canh

  • mua ma nơ canh ở đâu
  • mua manocanh cot nu o dau
  • nhuong lai manocanh hai duong
  • cốt
  • manacanh o thai binh mua o dau
  • ma nơ canh bán hcm
  • truyen ma con ma no canh thanh tinh
  • Truyen ma ma-no-canh
  • manocanh ngồi
  • bán manocanh ở chợ cửa nam
  • truyen ma manocanh
  • ma nơ canh là gì
  • cai luong
  • ma no canh chan
  • Phó ma-nơ-canh
  • ma nơ canh thành tinh
  • ban buon ban le ma no canh tai ha noi
  • Mano canh
  • truyen pho ma gia
  • .

Count per Day

  • 290119Total reads:
  • 16Reads today:
  • 113297Total visitors:
  • 1Visitors currently online: