Chỉ anh và một hoa hồng!

 

Truyện vui của Lê Văn Nghĩa

Đang nằm thiu thiu vì buổi nhậu xế chiều đã ngấm vào lục phủ ngủ tạng thì chuông điện thoại cầm tay của Đại Văn Mỗ reo lên như nước sôi sùng sục. Đã hơn 10 giờ đêm, trong không khí vắng lặng tịch mịch của phòng ngủ, tiếng chuông điện thoại – mặc dù mang âm hưởng điệu nhạc thường được tấu lên trong các tang lễ – nhưng vẫn như xoáy vào tai của Mỗ bằng máy khoan bê-tông. Bực mình, Mỗ cầm điện thoại lên định bấm vào nút tắt nhưng khi nhìn thấy một loạt con số tứ quý thì Mỗ lầm bầm:

- Cũng lại mấy thằng điện thoại gọi điện thoại đòi tiền vào ban đêm. Ngày mai phải làm đơn kiện nó lên Ủy ban mới được.

Bà Mỗ càu nhàu một cách rất ư là khó khăn vì mặt bà ta đang đắp đầy những lát dưa leo.

- Vậy thì tắt mẹ nó đi. Ông để ầm ĩ quá sao chịu được.

Ông Mỗ bèn tắt máy theo lệnh vợ. Thật ra ông để điện thoại reo là có lý do của nó: Xem vợ hiền đang thức hay đã đi vào mộng đẹp với sự nhảy múa của vàng và đôla.

Ông Mỗ bỏ điện thoại vào túi áo Pyjamas, lăn đi trở lại một lúc rồi ngồi bật dậy, nói trống không:

- Mẹ nó. Hồi chiều nó cho ăn cái món gì bây giờ đau bụng quá dữ vậy không biết.

Nói xong, ông ngồi dậy, bước xuống giường, mở cửa phòng ngủ rồi chạy một mạch vào toa-lét. Ông mở ngay nước trong vòi lavabô và để nó chảy ào ào. Ông ngồi xuống bồn cầu và lấy máy điện thoại ra bấm lại số vừa gọi cho ông hồi nãy.

- Alô… Mộng Mơ đấy à… Anh đây… Mỗ của em đây…

- Chời ơi… anh làm gì… em gọi mà tắt máy liền vậy. Bộ nằm với bả hay sao?

- Đâu có nà…! Em làm như anh sợ bả dữ lắm vậy? Tại hồi nãy anh không có nhìn số điện thoại nên tưởng đứa nào nó phá. Đ.m biết hông, thấy số máy của anh đẹp nên nhiều cô gọi vào máy của anh gọi đi chơi lắm…

Ông Mỗ nói chuyện với cô gái bên kia đầu dây điện thoại như nói chuyện với người yêu bé nhỏ. Thật ra bên kia đầu dây điện thoại là một người phụ nữ không hề bé nhỏ về tuổi tác cũng như thân thể và cũng chẳng phải là một người yêu của ông Mỗ. Chỉ là một đối tác làm ăn mà ông Mỗ đang cố tình cưa cẩm bằng cây cưa đã mòn nhẵn, ẻo què ẻo quặt.

- Anh Mỗ ơi… em buồn quá…

- Sao mà buồn em. Buồn sao không nói với anh?

- Em đang nằm bệnh viện. Một thân, một mình… buồn quá… Giọng Mỗ như lo lắng:

- Em bệnh gì vậy?

- Em ăn không được, ngủ không được. Thần kinh căng thẳng, nên bất ngờ bị xỉu…

Mỗ nghĩ trong đầu “Em càng bớt ăn càng tốt để cho người mi-nhon chứ hiện giờ người em như cái thùng phuy đi lăn tăn mà nằm cũng lăn tăn…” nhưng lại nói:

- Trời ơi, tội em hông. Em không ăn, không ngủ coi chừng sụt cân. Em mà sụt cân ốm o là anh bệnh theo liền đó…

- Anh biết không, khi nằm bệnh em nghĩ tới anh. Phải chi anh có thời giờ đi thăm em chỉ năm phút thôi… Mai vô thăm em được không anh?

Mỗ suy nghĩ sáng mai có một cuộc họp quan trọng của công ty với một quan chức quyền cao cấp về việc xây dựng khu căn hộ phức hợp của công ty ông. Không thể không dự được.

- Ngày mai anh bận rồi… Mốt được không em…

- Anh ơi, anh vô sớm… rồi đi sớm… muốn nhìn mặt anh một phút thôi, rồi anh đi…

Cô ta nói như lời trối trăn của một nữ diễn viên Hàn Quốc.

- …

- Nói thiệt với anh nha. Không hiểu sao từ khi vào nằm bệnh viện trong đầu óc của em chỉ nghĩ đến anh thôi. Em tưởng tượng sáng mai em được gặp mặt anh với một cành hoa hồng, chắc là em sẽ hết bệnh liền…

Mỗ chợt nghe tim đập mạnh. Mộng Mơ và ông ta vừa mới quen biết không lâu trong một mối quan hệ làm ăn mà cô ta lại có cảm tình với ông dữ vậy kìa. Té ra, bao lâu nay, mặc dù đã hơi già nhưng vẻ đẹp tiềm ẩn của ông đã được người đẹp Mộng Mơ khám phá như ngành du lịch đã tìm được nét đẹp tiềm ẩn của VN. Thế mà con mẹ Mỗ – đúng là mẹ Mốc – mẹ Mướp không nhìn ra thấy vẻ đẹp của ông. Mộng Mơ lại tiếp tục:

- Nhớ nha anh. Mai anh vô với em một chút thôi. Chỉ cần một cánh hoa hồng nho nhỏ, be bé với hương thơm thoang thoảng thôi.

Đang ngồi trong toa-lét mà được nói chuyện với người đẹp với hương hoa hồng thoang thoảng quả là một toa-lét thần tiên. Mặc dù đôi lúc do tuổi tác, ông Mỗ vẫn có thể đi tiểu tiện không đúng chỗ để thỉnh thoảng, toa-lét có mùi hương ngai ngái của khí ammoniac. Ngửi mùi ammoniac mà tưởng tượng đến mùi của hoa hồng, ngồi trên toa-lét mà nói chuyện tình yêu đúng là sự kết hợp hài hòa giữa hình nhi thượng và hình nhi hạ. Nếu người ta có thể ngồi trong toa-lét đọc báo thì người ta cũng có thể nói chuyện điện thoại với người yêu được chứ sao không miễn là vợ ta không biết là đặng. Mỗ tự thấy ngồi trong toa-lét để gậm nhấm cái khoái cuối cùng mà nói lời tình yêu với người yêu bự bự và có cả hương hoa hồng quả là thi vị quá xá cỡ!

oOo

Để kịp thời họp mặt với đối tác lúc 9g, cùng viên trợ lý thân tín, kín miệng (thân tín thì phải kín miệng mà càng kín miệng thì càng thân tín) từ sáng sớm, Mỗ đã ghé cửa hàng hoa mua một bó hoa hồng chứ ai mà chỉ tặng một cành hoa – dù cho người đẹp có đề nghị chỉ một cành hoa mà thôi. Tất nhiên khi mua hoa để tặng người ta cũng phải có một cái băng, kèm một cái nơ xinh xinh với dòng chữ ghi rõ danh tánh – địa vị xuất xứ của nơi mà cái hoa đến. Giỏ hoa thật to, chưa chắc giá đã có giá trị bằng bó hoa nhỏ khi chủ nhân của bó hoa nhỏ có vị trí to hơn chủ nhân của giỏ hoa to.

Ngồi trên xe ô tô từ Sài Gòn qua quận 7 nơi có một bệnh viện sang trọng dành riêng cho giới doanh nhân thành đạt mà cũng là nơi đóng dấu ấn cho giới doanh nhân. Chỉ có những bệnh nhân giàu có, sang trọng mới có đủ khả năng nằm bệnh viện này. Cũng giống như bệnh viện Thống Nhất là nơi đóng dấu số má cho bệnh nhân vào nằm ở bệnh viện này bởi bệnh viện chỉ dành riêng cho cán bộ. Có lần để cho dương danh với các chiến hữu và đàn em, vừa bị cảm xoàng, Đại Văn Mỗ phải xoay cho được một vé để vào nằm bệnh viện Thống Nhất. Mỗi lần có khách vào thăm (và rất nhiều khách vì Mỗ đã cho các đệ tử thân tín gọi điện thoại thông báo cho các khổ chủ nào nằm trong danh bạ; may cho mọi người là Đại Văn Mỗ chưa nghĩ đến việc thông báo trên tivi), Mỗ đều hãnh diện là được nằm bệnh viện cùng với chú Ba anh Năm, anh Bảy… Bởi vậy, khi nhìn thấy cái bệnh viện hoành tráng, im ắng như một biệt thự, lạnh lẽo như một cái nhà mồ Mỗ cũng dự định rằng một ngày nào đó sẽ vào bệnh viện này nằm cho bọn nó biết tay; cũng như để trả thù những ngày xưa khốn khó, Mỗ phải nằm chen chúc trên một cái giường chứa ba người bệnh.

Xe vừa đậu ngay cửa bệnh viện đã có nhân viên bảo vệ chạy đến mở cửa. Mỗ bước xuống xe đi vào tiền sảnh và viên trợ lý ôm bó hoa lót tót bước theo sau. Vừa đến ngay quầy tiếp tân, Mỗ đã được một cô tiếp tân, đẹp như người mẫu, nở một nụ cười:

- Dạ thưa, có phải ông là ông Mỗ…

Mỗ ngạc nhiên:

- Đúng, sao cô biết?

- Dạ thưa ông, cô Mộng Mơ dặn em đón ông…

Cô tiếp tân nhận bó hoa từ tay viên trợ lý và nói:

- Mời hai ông theo em. Phòng cô Mơ là phòng đặc biệt, nằm ở tận tầng 2. Mời hai ông đi theo thang máy đặc biệt này…

Mỗ lẩm bẩm:

- Đặc biệt… đặc biệt… bệnh viện này cái gì cũng đặc biệt. Chắc giá nằm cũng đặc biệt lắm đây.

Thang máy vừa mở cửa, trước mắt Mỗ không phải là căn phòng trắng toát với đủ loại máy móc tối tân của bệnh viện, với giường – ga trắng toát mà là một khối màu sắc của các loại hoa. Từ hành lang vào trong cửa phòng của Mộng Mơ là một hàng dài các giỏ hoa đủ loại, đủ màu sắc – và mỗi giỏ là tên của một đại gia trong đủ các ngành thời kinh tế thị trường, cho đến những vị tai to mặt lớn, có chức, có sắc trong chính quyền các cấp. Phải nói đây là một cửa hàng hoa sang trọng. Sang trọng từ những giỏ hoa cho đến những cái tên gắn trên giỏ hoa chỉ dành tặng cho người đẹp Mộng Mơ với một lời chúc phúc cho sức khỏe.

Mỗ ngoảnh lại sau lưng. Thêm một vài quí ông cũng vừa mang hoa tới. Mỗ nghĩ người ta sắp hàng tặng hoa cho người đẹp Mộng Mơ như sắp hàng tặng quà cho các sếp trong mùa lễ tết. Mỗ thở dài và suy nghĩ: “Chắc là “con mẻ” này gọi điện thoại hết cả thành phố rồi”.

Nhìn những giỏ hoa tặng, viên trợ lý thắc mắc:

- Không biết bà này làm chức gì, ngành gì mà quan trọng dữ vậy sếp?

Mỗ chép miệng:

- Tổng giám đốc công ty tổ chức sự kiện quảng cáo!

Posted in Truyện Ngắn

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>