Chai bia

Tôi được mời đi dự một buổi họp mặt đồng hương tại nhà hàng X. Vì có chuyện bận, nên tôi đến nơi họp mặt trễ hơn giờ qui định. Khi tôi vừa đến cửa hội trường, gặp nhiều bạn cũ, tay bắt mặt mừng nên tôi đi thẳng vào gian sảnh.

Tiệc đã bắt đầu nãy giờ. Trên bàn nhiều chai bia đã được mở nắp. Vừa ngồi xuống bàn, tôi đã bị bạn cũ mời “vô… vô”. Sau khi làm vài ly, tôi bèn đi một vòng để tìm thăm nhiều người bạn đã lâu không gặp mặt. Đây là một buổi họp mặt đồng hương khắp mọi nơi tụ về nên rất đông. Cầm ly bia trên tay, gặp bạn quen nào cũng uống một ngụm, nên chẳng mấy chốc tôi đã uống hết bia. Chẳng lẽ cầm ly không mà gặp bạn bè, tôi bèn dáo dác đi tìm bia.

Trước mặt tôi là một cái bàn trống, trên đó đã có sẵn một chai bia đã mở nắp, tôi bèn dừng lại và lấy chai bia rót vào ly thật đầy. Khi tôi vừa để chai bia đã gần cạn xuống bàn thì có một người cầm dĩa thức ăn đến bàn. Người ấy nhìn chai bia, và sau đó nhìn vào tôi với một cặp mắt kinh ngạc. Tôi cũng nhìn ông ta và cảm thấy rõ ràng, dù là đồng hương, nhưng tôi với ông ta chắc chắn là không quen biết.

Tôi cầm ly bia vừa đi vừa tự hỏi tại sao ông ta nhìn mình với cặp mắt kỳ dị như vậy? Nhưng chịu! Sau khi đi một vòng gặp bạn, và dĩ nhiên là hết bia. Thấy quầy phục vụ bia gần đó, tôi đi lại và bảo người phục vụ: “Cho chú chai bia!”. Người phục vụ liền nói: “Chú cho cháu xin vé!”. Tôi ngạc nhiên: “Vé gì?”. “Dạ vé bia ạ. Đại biểu đóng tiền ngoài cửa và nhận vé bia. Mỗi đại biểu được uống 1 chai bia nếu có vé. Còn muốn uống thêm thì phải tự mua ạ…”.

Tôi sực nhớ là vì đi trễ nên tôi không làm thủ tục ghi tên đóng lệ phí và lấy vé uống bia tiêu chuẩn. Chết rồi, bây giờ tôi mới hiểu ánh mắt kỳ dị mà ông khách hồi nãy đã nhìn tôi. Té ra tôi đã lấy chai bia tiêu chuẩn của ông ta rót vào ly mình…

Đang suy nghĩ thì một cánh tay đặt lên vai, và tôi nghe giọng nói của thằng bạn tôi: “Anh, tôi xin giới thiệu ông H. giáo sư trường…, người rất hâm mộ những bài viết của anh về giáo dục trên báo”.

Tôi quay lại và sững người, cứng họng. Người hâm mộ tôi không ai khác là người nhìn tôi với cặp mắt kinh ngạc hồi nãy…

mắt già

Posted in Truyện Ngắn

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>