Nhà ảo thuật

Đám con nít nhà nghèo chen chúc nhau trong một cái vòng tròn nhỏ. Quần áo mặc trong những ngày giáp Tết của chúng vẫn lam lũ như những ngày khác trong năm. Trên gương mặt đầy những vết nhọ lem luốc tuy vậy vẫn thấy được những nụ cười hả hê.

–       A… đó đó… ông ấy giấu cục đạn trong túi áo… ha ha…

Vài đứa chợt hét lên khi khám phá ra trò bí mật của một ông già đang biểu diễn ở chính giữa vòng tròn do chính ông tạo thành đó…

–       Chính tao thấy trước ổng lấy cục đạn bỏ trong miệng…

–       Xạo ke. Tao còn thấy ổng biến bộ bài cào lớn thành nhỏ ra làm sao nữa kìa.

–       Ông ơi, nuốt lưỡi lam đi ông…

Trong khi bọn con nít nhà nghèo, lam lũ giữa mùa xuân ấy đang kêu gào thì ông già đứng giữa sân cất giọng khàn khàn:

–       Xin kính mời quí khách hảo tâm nhân dịp xuân về Tết đến mua vài gói kẹo xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó mừng, cho vui nhà vui cửa, hạnh phúc quanh năm…

Một thằng nhỏ mình trần trùng trục, đen nhẻm cất tiếng hét tướng lên:

–       Ông ơi, bán cho năm chục đồng kẹo đi…

–       Cháu bên đây mua, cháu bên kia mua. Từ từ sẽ có kẹo cho quí khách. Già trẻ lớn bé. Cháu bên đây mua…

Chỉ có một đứa trong đám con nít thò tay ra lấy vài viên kẹo màu xanh từ bàn tay gân guốc, nhăn nheo của ông già mà ông lại tưởng tượng ra chung quanh có biết bao nhiêu bàn tay đang chờ đợi từng viên kẹo của ông…

–       Rồi. Kính thưa quí khách, các cháu nhỏ. Sau khi đã bán kẹo xong, chúng tôi xin biểu diễn trò ảo thuật mới nhất để phục vụ bà con cô bác và các cháu nhân dịp xuân về.

Cái miệng của ông móm móm như người ăn trầu. Gương mặt ông vốn nhỏ và hơi dài nên lại càng khó coi hơn nữa. Hai hàm răng đã rụng gần hết chỉ còn trơ trọi hai hàng nướu màu sẫm. Ông đã già rồi. Mùa xuân này ông đã 70 rồi chứ còn ít ỏi gì nữa.

Thực ra, mấy đứa con của ông lão vẫn chống đối ông trong việc ông đi bán kẹo hàng ngày trong khu vực chợ Cây Quéo này. Tiền lời của ông chẳng được là bao. Thậm chí đứt vốn nếu như ngày đó ông cao hứng tặng không cho những đứa trẻ vốn là đệ tử hàng ngày xem ông biểu diễn ảo thuật. Đối với ông, việc buôn bán chỉ là phụ, còn việc biểu diễn những trò ảo thuật mới hoặc nói cho cùng, chỉ cần được biểu diễn ảo thuật cho lũ trẻ con nhà nghèo xem là mục đích duy nhất của ông.

Cái máu mê ảo thuật đã đeo đẳng từ lúc ông ở vào cái tuổi chưa biết chim gái là gì. Cứ gặp con gái là đỏ mặt. Vậy mà cái gan của ông lại lớn khi dám bỏ nhà theo một gánh bán cao đơn hoàn tán. Thỉnh thoảng, cái miệng móm mém của ông lại kể cho con cháu nghe cái thời ông gặp sư phụ dạy ảo thuật kiêm võ sư, kiêm luôn việc bán thuốc trị bá bệnh của nhà thuốc Đại Nam dược phòng. “Sư phụ cho đệ tử nhập môn theo hầu hạ”. “Chú em định theo ta buôn bán thuốc?”. “Dạ, theo để học ảo thuật, màn xiếc của sư phụ”. “Đời ta trôi nổi khắp mọi nơi. Đâu cũng là nhà, gạo chợ nước song. Chú em mày có theo nổi?”. “Dạ, sư phụ chịu nổi là đệ tử chịu nổi”. “Ta không cần tiền bạc. Chỉ quý cái nhân nghĩa ở đời. Không thích người phản trắc như loại Bùi Kiệm, Trịnh Hâm…”. “Dạ, đệ tử quyết một lòng một dạ trung thành, nếu như có lòng nào xin sư phụ trị tội. Con xin thề trước mặt đèn…”.

Bắt đầu từ đó, ông lão rong chơi khắp mọi nơi. Mặc cho gia đình kêu réo ông trở về để nhận phần đất hương hỏa, lấy vợ mần ăn theo truyền thống tổ tong và tập tục của làng, ông vẫn thản nhiên để cuộc sống lăn theo vòng xe ngựa và chiếc loa phát thanh kêu rào rạo của Nhà thuốc Đại Nam. Hàng ngày ông chỉ việc cầm chiếc loa mà gào “Alô… alô Nhà thuốc Đại Nam chúng tôi bán thuốc sâm nhung hải cẩu trị bệnh kín đàn ông. Mua một tặng một. Uống vài viên quí ông sẽ nhất dạ ngũ giao sinh lục tử. Đó ông Hai đây mua, chú Tám bên kia đang đưa tiền… Chậm chậm một chút huynh ơi, nhà thuốc chúng tôi còn đủ thuốc cho huynh dung để sinh hai chục đứa con… Sư phụ tôi sẽ biểu diễn màn nội công để xe cán qua người, sau đó biểu diễn màn nuốt kiếm, xiên lình…”.
Cái miệng của ông trở nên dẻo quẹo như kẹo kéo do thường xuyên làm người quảng cáo. Càng ngày sư phụ của ông lại càng thương thằng đệ tử, nên bao nhiêu miếng trò hay trong nghề ảo thuật đều truyền lại không một chút phập phồng. Được một cái là ông sáng dạ nên bao nhiêu trò ảo thuật mà sư phụ trao truyền được ông thuần thục rất nhanh và biến hóa lại theo trí tưởng tượng của mình. Thậm chí ở lứa tuổi trên dưới đôi mươi, ông đã nghĩ ra nhiều trò mới lạ…

Lúc đó một nhóm ảo thuật người Pháp qua Sài Gòn trình diễn trong hội chợ đấu xảo, ông đã trút tất cả tiền dành dụm để được vào hội chợ xem nhóm này biểu diễn hàng ngày. Riết rồi những người soát vé trong hội chợ quen mặt cho ông vào cả cánh gà để ngồi xem.
Đêm về, ông không ngủ được, cứ ngồi mày mò tập từng động tác cho đến khi nắm vững bí quyết mới thôi. Bởi vậy, khi nhóm ảo thuật người Pháp này đã trở về mẫu quốc, ông đã thuần thục một số trò khéo, sử dụng bằng hai bàn tay. Còn những trò phải sử dụng “cội lương” bằng máy móc tinh xảo thì ông chịu thua. Phải đợi đến khi ông quyết tâm theo học nghề thợ mộc để có thể cưa đóng đồ nghề biểu diễn thì gánh hát rong, bán thuốc dạo của thầy trò nhà ông mới trở nên đình đám, đánh dạt những nhóm khác bằng các trò cưa người, chặt đầu máu me chảy ròng ròng trong các hội chợ được tổ chức hàng năm…

Sư phụ ông thương thằng học trò đầy siêng năng, thong minh, cần mẫn và thật thà này nên truyền hết các ngón nghề trong việc đánh lừa con mắt người xem, những thế võ phòng thân cho cuộc đời lang bạt và sau cùng sư phụ đã gả cho thằng đệ tử yêu nhất của mình đứa con gái độc nhất. Đứa con gái của một người cha suốt đời làm khổ mẹ nó bằng những ước mơ đi rong.

Khi sư phụ ông qua đời, nghiễm nhiên ông trở thành trụ cột của gánh sơn đông mãi võ bán quảng cáo thuốc Đại Nam dược phòng khắp Nam kỳ lục tỉnh. Đâu đâu, dân chúng cũng nghe nói đến các loại thuốc tể trị đau lưng nhức mỏi hiệu ông già chống gậy do gánh quảng cáo của ảo thuật gia Nguyễn Văn Quờn bán sỉ và lẻ tại các chợ đầy đủ tính chất thị tứ cho đến những nơi thâm sơn cùng cốc.
Danh tiếng của nhà ảo thuật Nguyễn Văn Quờn được truyền tụng và được đồn đại vì tài nghệ ảo thuật còn hơn công dụng của thuốc mà ông rao bán. Nhiều nhà thuốc chuyên trị những bệnh tiêm la, hột xoài, nhức mỏi vì truy hoan quá độ đều đến để nhờ ông làm đại lý quảng cáo. Nhưng lời sư phụ đã dạy, ông Quờn vẫn nhớ nằm lòng từ thuở nhập môn: “Phải là người sống bằng lòng trọng nghĩa khinh tài. Hãy nhớ đến lúc khốn khó để ăn ở cho có thủy có chung”, đã giúp ông tỉnh táo từ chối những lời mời có đầy đủ miếng đỉnh chung vật chất đó.

Bị cạnh tranh bởi tài nghệ rao bán có pha lẫn những trò ảo thuật hấp dẫn như nuốt đạn vào miệng lấy đạn ra từ sau đít của Nguyễn Văn Quờn, các nhà thuốc khác dung tiền bạc lôi kéo các tay mãi võ sơn đông khác đâm thọt, nói lén và tung tin với Đại Nam dược phòng rằng Nguyễn Văn Quờn một mặt hai lòng, ăn cơm chủ mà làm đầy tớ cho người khác. Không kịp nghĩ suy, tay xì thẩu, chủ nhà thuốc Đại Nam dược phòng liền cho Nguyễn Văn Quờn nghỉ việc. Thế là gánh hát rong giải tán. Ảo thuật gia Quờn buồn tình và đầy sĩ diện. Không xin làm công cho những hãng thuốc mà ông đã từng từ chối “Sống trên đời phải mang chút sĩ khí làm người”, mặc dù nhiều tay chủ các nhà thuốc đã bắn tiếng mời mọc ông đầu quân.

Cương quyết về nhà làm ruộng, ảo thuật gia Nguyễn Văn Quờn dẫn vợ con trở về quê sau hơn hai mươi năm lưu lạc. Bà con xóm giềng vô cùng mừng rỡ khi có nhà ảo thuật danh tiếng trở về thăm. Bao nhiêu người tự nhận bà con thân thích để có chút danh giá đến thăm nom, trò chuyện với nhà ảo thuật có thể nuốt chỉ một trái bóng vào miệng lấy ra không biết bao nhiêu trái này.
Nhưng quan trọng hơn, cánh đàn ông kéo ông ra góc nhà để hỏi nhỏ: “Có loại thuốc nhất dạ ngũ giao sinh lục tử không?”. Hoặc đại loại như bệnh kín của đàn ông phải dung diêm sinh trộn với lưu hoàng bôi mới hết phải không? Còn cánh đàn bà thì kín đáo hơn chỉ hỏi xa hỏi gần vợ của ông Quờn làm sao cho chồng gần mình hơn, đừng phung phí tinh lực ở những nơi chốn xa lạ mà uổng phí công các bà chăm nom, nuôi dưỡng…

Nha-ao-thuat.jpgSự kính phục ông Quờn còn có thể được kéo dài hơn nếu ông đừng tuyên bố rằng mình không làm ảo thuật bán thuốc trị bệnh phong tình nữa mà về quê để làm ruộng. Mọi người chưng hửng. Tay không hóa phép có tiền như ông Quờn mà cũng làm công việc đồng áng để kiếm miếng cơm sao? Sĩ diện của ông để đâu khi ông lại đòi làm ruộng.

Khi ông đòi lại phần đất hương hỏa để canh tác thì người chú ruột cười lên hô hố, văng cả nước miếng vào mặt ông Quờn. Ông chú bảo: “Miếng đất để lại cho thằng Lê Văn Quyền chớ còn ai về đây?”. “Đâu mày đưa giấy tờ mày cho làng xã họ xem mày tên gì?”. Khi trình giấy thuế thân ông mới sực nhớ rằng mình đã ảo thuật cho cái tên Lê Văn Quyền biến thành Nguyễn Văn Quờn hồi nào cũng chẳng rõ. Ai ai cũng công nhận ông là thằng Quyền, nhưng làng xã lại bảo đây là thằng Quờn nên không được nhận đất hương hỏa. Thế là ông chú ruột lại là người hưởng lợi khi phần đất đó do ông cai quản.

Một lần nữa Quờn lại bỏ quê ra đi. Lần thứ nhất vì mê ảo thuật. Lần thứ nhì ảo thuật cái tên nên không được coi là người trong dòng họ về mặt luật pháp. Quờn thề nếu công không thành, danh không toại thì sẽ không trở về nhà nữa. Nghe lời ông, bà Quờn bán đôi xuyến gia bảo cuối cùng để cho chồng lập một gánh hát xiệc nhỏ để ganh đua với đời.

Thế là ảo thuật gia Nguyễn Văn Quờn trở thành một nghệ sĩ của những buổi hội hè, tế lễ. Nghệ sĩ của những bà nội trợ, của những đứa trẻ lang thang lêu lổng. Ông Quờn biểu diễn những trò nuốt kiếm, uốn dẻo, biểu diễn nội công.

Ông lại còn làm hề, hài hước, chọc cười thiên hạ bằng những chuyện tiếu lâm do ông tự chế, hoặc nghe được qua lời truyền khẩu: “Hò, cái lầy ngộ từ bên Tàu mới sang. Sáng từ trên tàu bước lên bờ, ngộ li ngang cái l… Trong l…, ngộ thấy lông ơi là lông mấy chú lính. Ngộ phải trình dái xăng dái lỏ (giấy xanh, giấy đỏ) mới li lược ló chứ…”. Ông Quờn nhái giọng người Tàu Chợ Lớn để hát tại khu chợ Cũ, đèn Năm ngọn như vậy mà chính những người Tàu lại vỗ tay hoan hô nhiều nhất. Thế mới lạ chớ.

Lúc ấy, phong trào Đại nhạc hội nổi lên khắp mọi nơi. Ảo thuật gia Quờn lại trở thành một gương mặt ăn khách. Ngọc Phấn – một nữ hoàng nhảy tuýt – tay vừa thổi kèn Acmonica vừa ăn chuối. Ngọc Tình, hài hước Tào Lao và Nguyễn Văn Quờn ảo thuật gia là những cây đinh trong các buổi Đại nhạc hội được tổ chức sáng chủ nhật hàng tuần tại rạp Quốc Thanh, Thủ Đô, Đại Nam, Văn Hoa, Đa Kao, Thanh Bình… Khi lính Mỹ đặt chân lên Đà Nẵng thì các phòng trà bắt đầu mọc lên như nấm. Ông Quờn lại được mời biểu diễn hàng đêm tại các phòng trà. Đời sống ngày càng sung túc. Ông cho các con ăn học đàng hoàng và cấm các con không được nối nghề cha và ông nội. “Làm ảo thuật thì không được lừa bịp mọi người, như thế mang tội. Nhưng nếu không thủ đoạn thì bị người hãm hại như cha và ông nội. Vì vậy, các con phải ráng ăn học để kiếm một nghề đàng hoàng…”.

Hình như ông Quờn không phù hợp với không khí của những căn phòng có máy lạnh đóng kín đầy khói thuốc và những trò nham nhở. Ông lại từ chối những lời mời mọc và quay trở về với gánh hát rong bên lề đường. Ông có thể đứng trêu chọc một người phụ nữ bằng một màn ảo thuật hài hước. Có thể nói líu lo, xí xô xí xào những câu đùa làm các bà phải đỏ mặt và các ông cười lên hô hố ở chỗ đứng và nơi sống của ông… Đó là lề đường. Lề đường là nơi mà ông sống và hưởng đủ thứ trò vui rẻ tiền của mình một cách hạnh phúc và vô tâm…

Ông đã tìm thấy được hạnh phúc của một nhà ảo thuật chân chính bên những cái lề đường ấy cho đến ngày giải phóng. Đất nước được hòa bình và độc lập. Ông có thể thanh thản diễn trò mà trong lòng không phải lo sợ cho những thằng con bị bắt lính. Lúc này ông bắt đầu già. Tay diễn trò đã bắt đầu run, không còn lanh lẹ quăng bắt như xưa. Tuy vậy, những đám đông của lề đường, bãi chợ vẫn nuôi sống ông như thuở nào, mặc dầu hiện thời không còn hào phóng như trước kia nữa.

Một hôm, có người đã vẹt đám đông, ôm chầm lấy ông ở giữa một buổi hát chợ bán thuốc chùi lư. Đó là một người bạn cũ đã từng cùng nhau trôi dạt trên khắp bến bãi Nam Kỳ lục tỉnh. Người ấy có một giọng ca mùi mẫn và ngón đàn mượt như nhung. Anh ta đã mang theo những ngón tài hoa ấy đi theo kháng chiến. Và hiện nay, Tám Ráo – bí danh của ông ta – đã trở nên một người lãnh đạo khá cao của các đoàn hát.

–       Thôi anh già rồi. Cần nghỉ ngơi. Tôi vừa mới lập một đoàn tạp kỹ, anh về đó diễn ảo thuật và đào tạo lớp trẻ…

Cảm động và mủi lòng trước những lời đầy nghĩa tình của người bạn ngày xưa, ông Quờn bỏ lề đường để trở lại sàn gỗ. Ngày ngày, ông mở lớp đào tạo học trò ảo thuật. Đêm đêm, ông xuất hiện dưới ánh đèn màu biểu diễn những trò tuyệt chiêu. Gừng càng già càng cay chăng? Những tiết mục của ông làm nhiều nhà ảo thuật khác lu mờ. “Phải diễn bằng tất cả ý chí và tinh thần yêu nghề của mình. Nếu ai không yêu nghề đừng nên theo cái nghề này” đó là bài học đầu tiên ông dạy cho những đứa học trò của mình.

Ông rất buồn khi biết có những thằng học trò theo học nghề ảo thuật với những mục đích khác nhau. Kẻ thì học món biến hóa với bộ bài cho thật nhuyễn để đi binh xập xám, hoặc đánh phê. Có kẻ định học nghề để biết mánh khóe mà đi lừa gạt những người nhẹ dạ, dễ tin. Những loại học trò ấy đã bị ông đuổi thẳng cánh ra khỏi lớp học của mình. Trong số đám học sinh đó có người là đứa con cầu tự của ông trưởng đoàn. Mặc dù ông trưởng đoàn đã năn nỉ ỉ ôi ông nhiều lần nhưng ông Quờn vẫn không chịu nhận kẻ định đi học ảo thuật để đánh bài kiếm sống. Bị ông Quờn từ chối nhiều lần, ông trưởng đoàn bắt đầu căm ghét ông Quờn. Cộng với lòng ganh tài, ganh tiếng, trưởng đoàn định tìm cách hất cẳng ông ra khỏi đoàn tạp kỹ.

Không gì làm con người buồn chán hơn khi họ cống hiến cho sự nghiệp chung bằng tất cả tâm huyết mà lại bị chối từ, phủ nhận một cách phũ phàng. Bao nhiêu đề nghị của ông Quờn trong việc dựng tiết mục mới đều bị từ chối với lý do “tiết mục không có gì mới”, “không tưởng vì không thể thực hiện được”. Với những câu trả lời như vậy khiến cho ông Quờn ngày càng chui rúc vào cái vỏ kín của mình. Và trong bỗng chốc, người ta chợt thấy ông Quờn già đi một cách kinh khủng.

Có lần đi xem đoàn xiếc Liên Xô biểu diễn những màn ảo thuật lạ lung, Tám Ráo bảo với trưởng đoàn: “Nên học tập bạn ở màn ảo thuật đó”. Trưởng đoàn bảo với ông Quờn: “Làm sao học được trò ảo thuật đó”. Trước mặt Tám Ráo, ông Quờn trả lời tỉnh bơ: “Tôi làm được, và tôi đã đề nghị làm mà đồng chí trưởng đoàn không cho”. “Ông nói láo. Tôi là một người biết tôn trọng sáng kiến của người khác”. Ông trưởng đoàn tạp kỹ lồng lộn lên như kẻ bị đóng đinh vào cây thập giá của sự oan ức và vu khống của tên Du-đa.

Mọi chuyện rồi cũng dần qua đi với thời gian. Đến mùa hội diễn chuẩn bị đón chào hai năm giải phóng, tất cả các đoàn tạp kỹ đều chuẩn bị tham gia hội diễn. Đoàn tạp kỹ nơi ông công tác cũng chuẩn bị tham gia. Riêng ông lại từ chối không tham dự. Trưởng đoàn mời ông lên và nói: “Đoàn chỉ trông cậy vào tiết mục của anh. Lấy huy chương vàng hay không là nhờ ở tiết mục người bay lơ lửng trên không, thế mà anh lại từ chối. Anh không thương an hem trong đoàn hay sao?”.

Không thể thoái thác được, ông Quờn tham gia hội diễn với nỗi hồi hộp của kẻ lần đầu bước lên sân khấu. Cuộc đua tài này có rất nhiều nhà ảo thuật của nhiều thế hệ tham gia. Và ảo thuật gia Nguyễn Văn Quờn là một người lớn tuổi nhất, lâu năm trong nghề, có nhiều tiếng tăm nhưng lại không có bằng cấp, một điều mà các ảo thuật gia trẻ, kém tài, được ăn học đàng hoàng không thể chấp nhận cho được.

Ông đã nắm chắc phần thắng trong tay khi xem những tiết mục ảo thuật được coi là ghê gớm của những ảo thuật gia nhà nghề khác. Ông bước ra sân khấu với vẻ tự tin vốn có khi đứng hát ở lề đường. Dáng ông hơi khòm nhưng thân thể vẫn còn vẻ tinh nhanh của một nhà ảo thuật lão luyện. Trong lúc ông đang diễn những trò phụ đơn giản thì dưới hàng ghế khán giả, tên trưởng đoàn thầm thì với ông chánh giám khảo:

–       Anh cần phải đánh rớt tiết mục ảo thuật của thằng cha này… Cho nó biết thế nào là lễ độ. Một tên theo chủ nghĩa cá nhân cực độ, tàn dư của Mỹ ngụy, không thể để nó chiếm huy chương vàng, ê mặt lắm…

–       Nhưng lỡ ông ta diễn hay?

–       Không hay đâu, chờ xem…

Lúc ấy trên sân khấu, ông Quờn đang chuẩn bị biến hóa để cái thi thể bất động của cô gái phụ diễn bay lên không trung. Nhưng bất ngờ thay, cô gái vẫn nằm im như không biết đến hiệu lệnh của ông, ông bí mật mở tấm chăn thì thấy cô ta đang nằm ngủ say sưa như không biết chuyện gì trên thế gian nữa. Trước khi diễn, cô đã uống nhầm một ly nước có pha thuốc ngủ của một bàn tay nào đó để trên bàn phấn. Cả khán phòng la ó, huýt sáo và đuổi ông Quờn vào. Tên trưởng đoàn nhìn chánh giám khảo một cách hả hê.

Còn ông Quờn đi nhanh vào cánh gà. Và lần đầu tiên trong đời đi hát, ông Quờn bật khóc trên sân khấu.

Ông Quờn lại bỏ về nhà như lần đầu ông bị gạt lấy đất hương hỏa.

Lần này ông tuyên bố là bỏ nghề hẳn. Từ đó, không còn ai nghe đến tên của ảo thuật gia Nguyễn Văn Quờn nữa.

Ông nằm ở nhà đọc sách, bàn chuyện thánh hiền với những người cùng xóm. Ông cần được thanh thản để nhìn nhận những sai lầm của mình. Đúng, ông là một nhà ảo thuật rất thành công trên sân khấu và lề đường. Nhưng chính vì không biết làm ảo thuật với cuộc đời nên ông bị thất bại bởi tay người tiểu nhân, hiểm ác.

Vui chơi với cây cảnh, chó mèo hoài bỗng dưng ông đâm chán. Ông tìm cưa,đục ngồi chế ra những đồ ảo thuật cỏn con tinh xảo. Có lúc nửa đêm ông ngồi dậy, hì hục tập một trò ảo thuật mà ông mới tìm ra như một kẻ mộng du. Ông kêu cả nhà dậy, xem dưới cặp mắt của khan giả đi tìm những sơ hở. Những đứa con, đứa cháu bảo ông là người điên còn đeo đuổi chi nghề bạc bẽo này.

Rồi một buổi sáng sớm, ông rời nhà ra đi với một gói nhỏ trên tay…

Ở một góc chợ Cây Quéo, gần khu trường học có nhiều trẻ nít qua lại, bỗng xuất hiện một ông lão bán kẹo kéo có phụ diễn ảo thuật: Và đây là nơi thu hút con nít trong xóm nghèo nhiều nhất…

–       Hai cục đạn nhé… A-lê-hấp, ông tướng thầy Ba biến phép…

–       Mấy cục?

–       Bốn cục. Giỏi quá ta…

–       Ông ơi, lấy giấy hóa tiền đi ông…

–       Ha… ha… tay ông cầm tiền sẵn kìa, lộ tẩy thấy chưa… Tao biết nghề ông ấy hết rồi…

–       Bà con cô bác đi chợ này ghé mua gói kẹo xanh xanh đỏ đỏ về cho em nhỏ nó mừng… Mua gói kẹo được tặng bí quyết của ảo thuật…

Bí quyết đầu tiên của ảo thuật là không đánh lừa mọi người bằng ý đồ hiểm độc. Lề đường đã dạy cho ông Quờn điều đó. Ông lớn lên ở lề đường, bãi chợ thì ngày nào còn sống, ông vẫn là người của bãi chợ, lề đường.

–       Mời bà con vào xem ảo thuật. Một trò mới nhất…

1994

Posted in Các Tác Phẩm Khác Tagged with: , , , , , ,
One comment on “Nhà ảo thuật

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

Giới Thiệu Sách

Tao-lao-xit-bop.jpg

Video

video.jpg

Từ khóa

  • ao thuat nuot luoi lam
  • mạc can ảo thuật ở bến thành
  • nhung mang ao thuat hay gianh cho con nich bang cai ghe

  • xem bi quyet cac nha ao thuat
  • nhet tien xu vao lon bia ao thuat
  • nguyễn văn quờn
  • ao thuat dat mua
  • hoc ao thuat cua con nit
  • huong dan mot so tro ao thuat vui voi but chi
  • bai van ke ve mot nha ao thuat
  • ảo thuật

  • bai van nha ao thuat
  • xem ảo thuật các thể loại
  • nha ao thuat
  • ao thuật vui
  • day ao thuat bai nuot dao lam
  • day ao thuat uong nuoc khong can mo lap trai
  • meo ao thuat vui voi chai bia
  • sach lam ao thuat duoc ban tren thi trong
  • bi quyet day ao thuat
  • .

Count per Day

  • 293937Total reads:
  • 7Reads today:
  • 115893Total visitors:
  • 1Visitors currently online: