Điện thoại chiều

Cứ mỗi chiều, sau khi tắm táp và cho bé Nhi cơm nước xong xuôi là chị lại bàn, ngồi chờ cú điện thoại ban chiều một cách vô thức. Tiếng chuông điện thoại hằng ngày vang lên trong phòng làm việc đã khiến chị mệt mỏi đến nỗi chị ước mong có được một ngày làm việc trong yên tĩnh…
Chỉ có những tiếng nói khẽ khàng giữa các đồng nghiệp trao đổi công việc với nhau, chỉ có tiếng giấy tờ sột soạt… Ngoài ra là cõi yên lặng để mọi người có thể nghĩ về mình, dành một chút ít thời gian cho tâm hồn, sự thư thái trong một xã hội công nghiệp mà công việc quay con người đến chóng mặt.

Thế mà chị lại mong đợi cú điện thoại mỗi ban chiều. Điện thoại của… anh. Và rồi như thường lệ, tiếng chuông điện thoại lại reo lên, chị vội vã bắt máy:

-       Alô! Tôi nghe đây.

-       A, chào chị… Tôi có làm phiền chị không?

Giọng anh thật ấm và trầm.

-       Bé Nhi ra sao rồi chị?

-       À, nó đã ăn trở lại, bớt nóng rồi…

-       Chị coi chừng… Nhiều bác sĩ muốn cho trẻ hạ sốt nhanh nên dung kháng sinh liều cao… Mấy bà mẹ tưởng bác sĩ giỏi, mát tay, ai dè đâu rất nguy cho trẻ vì chúng uống quá nhiều kháng sinh…

-       Anh nói y như anh là bác sĩ vậy?

-       Tất nhiên, anh nuôi con số một…

Qua điện thoại, chị biết anh rất đỗi tự nhiên về nhiệm vụ làm cha của mình. Mà quả thật, qua kinh nghiệm sâu sắc về trẻ con của anh xem chừng anh thuộc loại là ông nội trợ cũng nên. Lúc mới sinh bé Nhi, một người phụ nữ đã gần đến tuổi tứ tuần như chị lại rất lúng túng, vụng về khi chăm sóc đứa con của mình. Thoạt đầu, chị nhờ mẹ của mình từ quê lên săn sóc cho bé Nhi trong những tháng đầu. Mẹ chị rất giận khi biết con gái mình là loại gái không chồng mà có con. Còn chị? Chị biết thực sự chị cần một đứa con hơn là một ông chồng. Mẹ chị gắt: “Rồi con sẽ biết thế nào là nỗi khổ của sự cô đơn”.

Anh gọi điện thoại cho chị bất ngờ vào một buổi chiều nào đó, chị cũng không nhớ. Nhưng chị nhớ rõ nhất là nhận định của anh rất giống nhận định của “bà già”, nhưng với thái độ khác hơn: “Chị can đảm lắm, một mình lập thân, rồi dám một mình sinh con, rồi một mình nuôi con…”. Anh nói chuyện với chị như biết rõ về chị từng chút một, còn chị, chị chẳng biết anh là ai. Đôi khi anh ỡm ờ với một cái giọng chị nghe ra rất quen, nhưng không biết đã từng nghe ở đâu. “Có thể chị cũng biết tôi đó… Nhưng chị tự tìm hiểu đi…”.

Có lúc, qua điện thoại, chị hoảng hốt nói với anh:

-       Trời ơi, con nhỏ bị tiêu chảy quá. Làm sao đây anh?

-       À, chị ran gay tiệm thuốc tây, mua mấy gói Oresol về, một gói pha một lít nước, cho nó uống thật nhiều vào, càng nhiều nước này càng tốt… Con nít chết không phải vì tiêu chảy mà vì thải ra rất nhiều nước… Cần phải cho nó uống Oresol ngay… Tôi cúp máy… Chị cho cháu uống nước rồi tôi gọi lại…

-       Chị làm theo lời anh, mua thật nhiều gói Oresol để trong ngăn tủ lạnh. Rồi sau đó nào là thuốc hạ sốt, thuốc kháng sinh. Qua anh, chị dần dần học được chút nào đó kiến thức y khoa trong cách nuôi trẻ:

-       – Anh là bác sĩ chắc, hay là y tá trong cơ quan?

-       – Chỉ là y công thôi chị ạ! – Anh cười to…

Đôi lúc chị hơi quan tâm:

-       Tại sao giờ này anh không về nhà, chị và cháu có chờ anh không?

-       Con tôi lớn hết rồi. Bây giờ nó có thú vui của nó… Còn bà xã tôi thì cũng còn đang ở cửa hàng của bả…

-       Hỏi thật để tôi có kinh nghiệm, gia đình anh có hạnh phúc không?

-       Tùy theo chị quan niệm hạnh phúc là như thế nào thôi. Có thể chị thấy sống như chị bây giờ là hạnh phúc… Hạnh phúc thì không gia đình nào giống như gia đình nào. Hì… hì, hình như câu đó của nhà văn nào đó thì phải…

dien-thoai-mau-nuoc.jpgĐôi lúc chị cũng cố đoán thử xem anh là ai? Phải chăng là Phúc, trưởng phòng kinh doanh của một công ty? Nhưng xem rat ay này không phải thuộc dạng người biết quan tâm đến người khác. Cuộc đời anh ta là những con số… Hay là Bình, không, anh này thì khá trẻ! Hoặc là Tuấn vừa từ Hà Nội chuyển vào, một người có giọng nói trầm, ấm áp… Cũng không thể là Tuấn, vì Tuấn không thể nào hiểu được cuộc sống của dân thành phố. Vậy thì ai? Có lần chị hỏi thẳng:

-       Có phải anh là anh Hùng không?

-       Trật rồi… Hoặc cũng có thể trúng?

-       Anh Nam – Chị đoán tiếp.

-       Chịu.

-       Chị ơi, chị cứ biết, cứ mỗi chiều có một người bạn gọi điện thoại đến nói chuyện là vui rồi. Tôi có thể là Nam, là Hùng, là Bình… là… là chị… hay là tôi… Gì cũng được cả. Biết được rồi, nhiều khi chị sẽ chán ngấy đi. Không nên!

-       Thế tôi gọi anh là người điện thoại nhé.

Người điện thoại không hề tán tỉnh chị lấy một lời như khá nhiều người đàn ông trong cơ quan. Những chàng trai trẻ, chưa lập gia đình thì nhìn chị dưới cặp mắt… khinh khỉnh, còn những người đàn ông đã có gia đình lại nhìn chị như một phụ nữ chịu chơi: Chấp nhận có con mà không cần đến chồng – một loại quan niệm hết sức Tây phương, họ đâu có hiểu chị vẫn thèm một tình yêu gia đình thực sự, cần tiếng nói ấm áp, cần vòng tay che chở…
Nhưng một lần gãy đổ với một người chị tưởng có thể sống chết cho chị thì y ta lại bắt chị phải là một người vợ nô lệ, phục tùng. Chị cũng có những ước mơ riêng của nghề nghiệp. Chị cũng muốn được thăng tiến, được thành công bằng chính khả năng của mình.
Những người chị tìm lại không đáp ứng được yêu cầu của chị; còn người có đầy đủ đức tính chị cần lạ có hàng rào của gia đình. Rồi thời gian trôi qua, chị chiêm nghiệm rằng mình vẫn sống không cần một người chồng, mà nỗi khát khao lớn nhất của chị là một đứa con… Một đứa con…

Có những đêm, trong cơn mưa tầm tã, một thân một mình chị đã bế con đến bệnh viện. Trong nước mưa có cả vị mặn của nước mắt. Không hiểu chị khóc vì lo cho con hay vì chị cảm thấy cô đơn. Chị đã đứng lên, đã gượng dậy…
Chấp nhận mọi cặp mắt dè bỉu, chấp nhận không được lao động giỏi của cơ quan, mặc dù các đồng nghiệp vẫn công nhận rằng không ai có thể thay thế được chị trong công việc chị đang giữ… Chỉ có người hiểu chị, an ủi và lo lắng cho chị như một người bạn tốt, đó là anh – Người-điện-thoại. Chị them gặp anh hết sức. Nhưng người từ chối lại là anh. Chị muốn biết thực sự anh là ai – người trong cơ quan hay ngoài cơ quan…

Nhờ đăng ký dịch vụ tìm số máy gọi đến, ít nhất, chị đã biết được những cú điện thoại chị nhận được đến từ số máy tổng đài cơ quan chị. Nhưng từ số tổng đài mà tìm ra người gọi cho chị thì chỉ có nghiệp vụ của công an mới làm được. Giờ mà anh thường gọi cho chị là lúc mà cơ quan của chị có cả hàng trăm nhân viên đang ngồi bên máy vi tính để tổng hợp dữ liệu thị trường…

-       Hình như chị bị cảm?

-       Ờ, tôi hay nhức đầu lắm anh. Có lúc sốt nữa.

-       Chị phải đi bác sĩ tai mũi họng ngay đi. Nhiều khi chị bị viêm xoang đó. Đường sá thành phố này thì bụi vô thiên lủng… Tôi biết có một ông bác sĩ rất giỏi về khoa này.

Rồi có lúc anh bẵng một thời gian rất lâu không gọi đến. Thời gian đó là thời gian mà chị cảm thấy bức rứt, thiếu thốn một thứ gì đó trong tình cảm mà chị không thể diễn tả được. Đây là thói quen theo điều kiện của Pavlov hay rõ rang là chị đang cần một sự quan tâm, che chở, an ủi, dù chỉ qua điện thoại… Có lúc đang ngồi làm việc, chị bỗng như nghe tiếng nói của anh vang lên… Chị ngó quanh quất, nhưng chẳng thấy một ai, sau cùng chị mới khám phá ra là tiếng vọng của chiếc thang máy…

Chị đem điều này kể cho anh nghe khi anh gọi điện thoại trở lại:

-       Chắc tôi có giọng nói giống thang máy quá!

-       Dù anh có giọng nói gì tôi vẫn nhận ra giọng nói của anh.

-       Ồ, chỉ qua điện thoại thôi… Bé Nhi ra sao rồi chị?

-       Lúc này nó ăn dữ lắm anh ơi.

-       Ờ, chị cũng cần cho nó uống sữa giặm thêm. Nhớ mùa mưa, chị cho nó ngủ mùng, coi chừng sốt xuất huyết…

Anh nhắc chị đưa bé Nhi đi chích ngừa, nếu không chị đã quên mất. Đôi lúc công việc đã làm chị mụ người, nhất là khi chị phải tranh luận với lão Huấn – tay tổ trưởng công đoàn đầy tính nguyên tắc. Gọi là lão thì quá đáng, vì tuổi của anh ta chỉ lớn hơn chị vài tuổi, nhưng ai gọi là lão thì chị cũng gọi là lão… Đụng đến cái gì liên quan đến tài chính của cơ quan lão cũng giở giọng nguyên tắc.

Nhớ lúc chị sinh con và muốn gần đến ngày sinh mới nghỉ thì lão Huấn bảo: “Nguyên tắc nghỉ thì chị phải nghỉ, nếu chị đi làm mà có chuyện gì thì công đoàn bị khiển trách”. Rồi đến khi chị muốn đi làm trước thời hạn được nghỉ thì lão lại bảo: “Chị phải nghỉ đúng ngày, đúng tháng mới được đi làm, nguyên tắc như vậy”. Quan hôn, tang tế trong cơ quan, lão Huấn cứ đúng nguyên tắc mà duyệt chi: Không tăng hơn, cũng không giảm.
Nhiều người trong cơ quan xầm xì “lão Huấn”, vì nguyên tắc quá mà bị vợ bỏ. Bởi vì trước khi làm việc kia của chuyện vợ chồng, lão Huấn phải tự hỏi phải theo đúng trình tự nào mới đúng nguyên tắc. Tự hỏi về nguyên tắc đến lúc bắt đầu thì cái kia của lão không chịu theo nguyên tắc vào cao trào của đàn ông. Vợ chán quá xin ly dị…

Chị cũng kể chuyện này cho anh nghe, anh cười xòa:

-       Có thiệt không, hay là người ta đồn ác cho ông ấy?

-       Anh mà thấy ổng là anh hết muốn ăn cơm.

-       Nhưng như thế tại sao không hạ bệ ổng đi. Đấu tranh chứ.

-       Nghiệm ra thì ông ấy không có khuyết điểm gì trong công việc cả, chỉ có điều là quá cứng nhắc, quá nguyên tắc…

Rốt cuộc một hôm, cô nhân viên phòng tài vụ đã giúp cho chị tìm ra sơ hở của lão Huấn nguyên tắc. Cô báo cáo:

-       Tưởng ổng nguyên tắc lắm, ai dè ông ấy cũng vượt nguyên tắc. Có đầy đủ chứng từ đàng hoàng.

Cô nhân viên tài vụ thảy lên bàn chị một xấp chứng từ, hóa đơn. Vì gần đến giờ về nghe điện thoại của anh, vả lại quá mệt mỏi nên chị quăng vào hộc tủ hồ sơ để ngày mai vào giải quyết.

-       Bé Nhi ra sao rồi?

-       Dạ lúc này biết kêu má rồi… Nhưng nó sốt quá không hiểu tại sao?

-       Có thể bé Nhi mọc răng chăng? Chị xem thử?

-       Ừ, đúng rồi, nó mọc thêm cái răng nữa anh ơi! – Chị nói như reo – Sau đó chợt nhớ vụ lão Huấn, chị liền nói – A, có cách để hạ lão Huấn rồi…

-       Chuyện gì vậy? Lão ta có “phốt” gì vậy?

-       À, tôi cũng chưa biết nữa… Nhưng chắc chắn rồi, có đầy đủ hồ sơ… Ngày mai tôi sẽ cho anh hay.

Sáng ngày hôm sau, chị gọi cô nhân viên tài vụ lên phòng của chị để làm việc vụ lão Huấn. Cô ta báo cáo giọng phấn khởi:

-       Lão vi phạm nguyên tắc tài chính… Đây chị xem hóa đơn này sẽ rõ.

Xem những hóa đơn tài chính đối chiếu với số liệu do cô tài vụ đưa, chị thẫn thờ, thở dài vì chị không ngờ lão ta lại làm chuyện ấy.

-       Thôi chị về phòng làm việc đi, để tôi giải quyết…

-       Chị phải làm cho ra lẽ. Nếu cần đại hội công đoàn kỳ này ta phải nguyên tắc với lão nguyên tắc ấy… – Cô tài vụ nói với giọng hả hê, phấn khích.

Buổi chiều chị về nhà trong tâm trạng thẫn thờ. Như cái máy, chị đến bên bàn ngồi chờ điện thoại của anh. Chị chờ 15 phút, nửa giờ, rồi 45 phút. Sau cùng, chị đặt tay lên bàn phím số điện thoại:

-       Cơ quan đó hả? Tôi đây. Cám ơn, cho tôi nói chuyện với anh Huấn.

Anh không gọi cho chị, nhưng chị lại phải gọi đến “lão ấy”. Cơ quan phải thanh toán một số tiền khá lớn để lão Huấn nói điện thoại riêng mỗi chiều. Mà số điện thoại lão hay gọi đến lại chính là số điện thoại nhà riêng của… chị!

Tagged with: , ,
Posted in Các Tác Phẩm Khác

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Giới Thiệu Sách

Tao-lao-xit-bop.jpg

Video

video.jpg

Từ khóa

  • chiều ơi có điện thoại
  • số điện thoại của ông lê văn nghĩa
  • trần nhã thụy - trần hoàng nhân
  • oresol sau pha có để trong tủ lạnh không
  • tieng chuong dien thoai ban co dien
  • tu trao co giong voi trao phung khong
  • mau nuoc

  • dt cua phong tai vu nguyen huu huan
  • nhà ảo thuật lê bình số điện thoại
  • paintings Lam Nguyen

  • dt chiec doi cu
  • chieu phim kenh today luc 7g toi la phim gi
  • .

Count per Day

  • 245446Total reads:
  • 116Reads today:
  • 85613Total visitors:
  • 3Visitors currently online: