Bí mật của điện thoại di động

Truyện ngắn vui của LÊ VĂN NGHĨA

Suốt cuộc đời bèo bọt của nghề làm thám tử tư, Tám Thám Tử vừa mới thoát được kiếp ở nhà ổ chuột nhờ xây được một căn nhà bự cỡ ổ mèo để vợ chồng có chỗ chui ra, chui vào trong dịp Tết này. Chuyện này nghe thật buồn cười vì trên phim các điệp viên toàn là những chàng trai trẻ đẹp, cường tráng và xài tiền như nước. Riêng Tám Thám Tử, giống như điệp viên Không Không Thấy là một thằng cha vô cùng xấu trai, cũng như nghèo một cách không chê vào đâu được.

Một ngày tình cờ, điệp viên Không Không Thấy đón xe ôm của Tám đi công tác trong một điệp vụ thì chàng điệp viên mặt lưỡi cày, buồn như chấu cắn này phát hiện ra Tám xe ôm có năng khiếu đặc biệt của nghề thám tử. Sau nhiều lần lái xe chở Không Không Thấy đi công tác, Tám xe ôm được điệp viên Không Không Thấy chọn làm đặc tình, bí danh là Tám Thám Tử. Phấn khởi quá, Tám Thám Tử nói với Không Không Thấy:

– Thế là đời em lên hương rồi! Chắc lương tháng em lớn lắm, có đồng hồ, có mắt kiếng xịn đeo…

điệp viên Không Không Thấy đáp tỉnh rụi:

– Chúng ta làm cách mạng. Cách mạng là phải hi sinh suốt đời. Do đó, chúng ta không đòi hỏi lương mà chỉ cần sinh hoạt phí. Mỗi tháng anh được phát 300.000đ tiền xăng. Tiền anh chạy xe ôm thì anh tự hưởng, còn công tác thì… vô tư đi!

oOo

Tám Thám Tử cầy cục chạy xe ôm, dù xăng tăng giá biết bao nhiêu lần, nhưng vì nhiệm vụ phải làm thám tử nên anh quyết tâm không đổi nghề. Sau bao nhiêu năm bon bon trên dặm đường, Tám Thám Tử cũng xây được căn nhà thuộc dạng ổ mèo để cho vợ và con vui lòng…

Nhà đã xây xong. Tiền thì thiếu chút đỉnh, nợ cũng nợ chút đỉnh, nhưng Tám ta không lo, vì người còn sống thì vẫn còn mần ra tiền. Lo nhất là xin giấy chủ quyền cho cái nhà. Tám Thám Tử nói với điệp viên Không Không Thấy:

– Chủ quyền nhà là giấy hồng, giấy đỏ, giấy trắng?

– Giấy xanh! Vì khi đi xin chủ quyền nhà, mặt anh sẽ xanh như tàu lá…

Đúng là Tám Thám Tử xanh như tàu lá thật. Xây nhà đã ốm, nhưng khi đi xin chủ quyền nhà khiến cho Tám Thám Tử càng ốm nhách. Đủ thứ giấy tờ đo vẽ, đi lên đi xuống bỏ cả chạy xe lẫn công tác điệp vụ. Chịu không thấu, Tám ta nói với Không Không Thấy:

– Huynh có cách nào giúp đệ với! Sao người ta làm nhanh quá, còn mình cứ đi lên đi xuống, khi thì họ chỉ đầu này, mai họ bảo lên nơi khác…

Không Không Thấy suy nghĩ một hồi, rất lâu (hễ suy nghĩ là anh ta phải động não, mà động não rất lâu)…

– Ok. Anh để tui tính… Đưa hồ sơ giấy tờ đây!

oOo

điệp viên Không Không Thấy lên quận, xin gặp trưởng phòng cấp giấy chủ quyền nhà. Cô nhân viên bình tĩnh ngồi đọc báo, làm như Không Không Thấy  không có mặt trên cõi đời này. điệp viên Không Không Thấy nhắc lại:

– Cô ơi, cô mần ơn cho tui gặp ông trưởng phòng…

Không thèm nhìn lên cho mỏi cổ:

– Ổng đi họp rồi…

– Hồi nãy tui thấy ổng mới đi vào phòng mà, đâu có đi ra…

– Ờ… ờ… ổng họp trong phòng ổng, làm sao tui biết được…

điệp viên Không Không Thấy nói chậm rãi:

– Tui chỉ muốn biết là tại sao tui nộp đơn xin chủ quyền nhà lâu quá chẳng thấy ai trả lời, trả vốn gì cả…

Lúc ấy, một bà sồn sồn, cổ đeo một sợi dây chuyền bự như chiếc lòi tói, đi xăm xăm tới, nhe miệng cười với cô thư ký một cái rồi rất tự nhiên đẩy cửa phòng đi vào. Không bỏ lỡ cơ hội, Không Không Thấy cũng đi vào.

Bà sồn sồn vừa bước vào đã inh ỏi:

– Trời ơi, anh Ba… nhờ anh mà cái vụ đó giải quyết gọn ơ…

Ông cán bộ đang ngồi rung đùi, uống trà nhìn Không Không Thấy, hỏi bà sồn sồn:

– Ông này… đi với chị hả?

Bà sồn sồn:

– Ủa, người quen của anh mà…?

Ông cán bộ xẵng giọng:

– Anh đi tìm ai?

– Dạ, tìm ông trưởng phòng…

Chưa nói hết câu, Không Không Thấy móc túi lấy ra cái điện thoại di động thuộc loại hàng hiệu ra nghe. Sau đó, đặt chồng hồ sơ lên bàn, Không Không Thấy nói với ông cán bộ:

– Tui muốn biết là hồ sơ xin chủ quyền nhà bao giờ xong, vì tui nộp đã gần cả năm nay rồi…

Ông cán bộ nói như đuổi:

– Tôi không tiếp khách để trả lời những câu hỏi như thế này. Sẽ có bộ phận tiếp dân trả lời cho ông. Mời ông đi ra cho!

Ông cán bộ đứng dậy mở cửa nói với cô thư ký:

– Tại sao cô lại cho ông này vào?

– Dạ, cháu… Ổng đi đại vào con cản không kịp… Thôi, ông đi ra cho tui nhờ. Tại ông mà tui bị “giũa” thấy chưa!

oOo

Sau khi bà khách béo ụ ra về mà không quên để lại một cái bao dầy dầy “gửi mấy cháu ở nhà ăn Tết”, ông trưởng phòng dọn dẹp đống báo mà ông mới đọc xong. Bỗng dưng, ông phát hiện một cái điện thoại di động khá thời trang nằm trên bàn. Ông lẩm bẩm:

– Không lẽ điện thoại của em gái…

Ông ta cầm máy điện thoại lên bấm bấm để xem các số điện thoại đã được gọi và lưu trong máy. Một lát sau, ông ta thở dài:

– Chết cha rồi…

oOo

Ngày hôm sau, Không Không Thấy đàng hoàng, hiên ngang đi lại gặp cô thư ký cong cớn hôm trước:

– Cô ơi, ngày hôm qua tui có bỏ quên…

Cô thư ký cười toe toét đứng dậy:

– Dạ thưa chú… chú bỏ quên điện thoại di động phải hông? Chú Ba có nói với con, nếu chú lại thì mời chú vô phòng… Mời chú vô…

Cô thư ký đứng dậy mở cửa nói vọng vào:

– Chú Ba ơi, có chú ngày hôm qua đến lấy điện thoại…

Ông cán bộ đứng dậy bắt tay Không Không Thấy, nói vồn vã:

– Trời ơi, làm anh cực ghê. Tui định nói mấy đứa đưa điện thoại đến nhà anh…

– Ôi, tui đến lấy được mà. Thanh niên lâu năm nên trí nhớ đi vắng, đi đâu bỏ quên điện thoại đó…

Ông cán bộ giả lả:

– Nè, trả lại anh điện thoại. Còn hồ sơ của anh đâu, đưa đây, tui nói tụi nhỏ làm cho lè lẹ. Tội nghiệp, lớn tuổi như anh rồi mà đi tới đi lui thật là cực. Mời anh uống nước trà chơi…

oOo

Ngày cuối năm, Tám Thám Tử đãi Không Không Thấy một chầu nơi quán cóc để hân hoan mừng giấy chủ quyền “nhà ổ mèo”:

– Sao mà đại ca làm giấy nhanh quá vậy? Tốn bao nhiêu?

– Tốn có bao đâu. Chỉ tốn tiền mướn cái điện thoại di động xịn này 1 ngày thôi… Chú mày biết không, tao hù thằng cha trưởng phòng…

– Hù bằng cách nào?

– Tao lưu vô máy điện thoại mấy số này: anh Hai 09…9999, chú Ba 09…888999, anh Năm 09345888889… rồi làm bộ để quên máy điện thoại ở trên bàn của giả. Khi tao về, chắc chắn thằng chả mở máy điện thoại của tao coi các số điện thoại trên. Khi thấy mấy số 9999999, 8888888… Giả biết là số này chỉ thứ dữ mới có được, mà tao lại có số của các thứ dữ thì tao cũng không phải loại vừa…

Số điện thoại di động cũng nói được nhiều điều về bạn và giúp bạn làm được nhiều phi vụ lắm đấy! Như trường hợp của Không Không Thấy chẳng hạn.

Posted in Tiểu Phẩm Vui, Truyện Ngắn Tagged with: , , , , ,

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*