Tại nhà thiết kế

Cảnh một phiên tòa vào năm một ngàn chín trăm trước giải phóng với những nhân vật không thể thiếu được để phiên tòa có thể trở thành một phiên tòa. Nhưng trong thời buổi ngắn gọn chỉ cần có hai nhân vật đại diện: Tòa và bị cáo. Bị cáo trạc khoảng 30 tuổi, gương mặt và tướng người cho ta thấy không có vẻ gì là một nhân vật đánh người vì nát rượu như cáo trạng đã buộc tội.

Tòa: Trước khi về nhà bị cáo đã có uống rượu phải không?

Bị cáo: Dạ không, chỉ uống hai chai bia băm ba thôi ạ.

Tòa: Bia với rượu thì cũng như nhau thôi. Nghĩa là bị cáo cũng có chất men trong người.

Bị cáo: Dạ, thưa quí tòa uống bia với rượu khác nhau một trời một vực ạ. Uống hai chai bia thì không phê bằng một xị rượu thuốc ạ.

Tòa: Như vậy tại sao trong cung, bị cáo lại khai rằng có uống rượu trước khi đánh người?

Bị cáo: Dạ đúng ạ, nhưng lúc ấy tôi đã vào nhà rồi và uống trong nhà. Chuyện là như vầy thưa quí tòa: Tôi vừa uống hai chai bia băm ba với thằng bạn cũng cảm thấy hơi lâng lâng và hưng phấn nên định chạy ngay về nhà phục vụ vợ con. Bữa ấy, hổng biết làm sao khu vực của tôi cúp điện đột xuất nên tôi cứ đến cầu thang mà lên nhà. Nhà tôi ở tầng ba, vậy là cứ leo hết hai lầu thì quẹo tay mặt, căn nhà đầu tiên là của tôi. Khi dọn về chung cư này tôi đã chọn căn nhà ở bờ rìa cho nó tiện. Tôi nắm tay cửa, định mở khóa thì cửa nhà không khóa. Tôi nghĩ trong lòng con vợ mình thiệt đểnh đoảng hết sức, ở chung cư trong tình trạng điện đóm tối thui, mà cửa để như thế này thì có ngày ăn trộm nó vô rinh đồ sạch sẽ hết thì đừng có mà la. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng lúc đó tôi chỉ hăm hở nghĩ đến chuyện chạy ngay vào nhà để thực hiện nghĩa vụ làm chồng của người đàn ông… nhưng…

Tòa: (có vẻ sốt ruột) Nhưng… nhưng sao…

Bị cáo: Tôi nghe tiếng con vợ của tôi đang ở trong phòng ngủ… Nhưng không phải chỉ có mình nó…

Tòa: Nếu không ở một mình thì chắc đang ở với bị cáo chớ ai, đây là nhà của bị cáo mà.

Bị cáo: Thưa quí tòa, thoạt đầu tôi cũng nghĩ là tôi nhưng khi nghe kỹ tiếng nói thì chắc chắn không phải là tiếng nói của tôi, mà là của thằng cha nào lạ hoắc. Tôi sôi gan lên khi nghe thằng cha ấy nói: “Không biết chồng em về thì anh chui vô đâu để trốn nữa”.

Tòa: Té ra người ở trong phòng không phải là anh. Vậy mà tôi cứ tưởng…

Bị cáo: Dạ chắc chắn không phải là tôi rồi vì tôi không biết kể chuyện tiếu lâm. Mà thằng ấy đang kể chuyện tiếu lâm nữa chứ. Phải công nhận, thưa quí tòa, thằng cha đó kể truyện tiếu lâm hay thật, hay đến nỗi dù đang tức hộc máu tôi cũng phải đứng nghe cho hết câu chuyện…

Tòa: Sao, câu chuyện tiếu lâm ra sao…?

Bị cáo: Dạ, hắn kể như vầy. Có một người vào nhà vụng trộm với nhà người hang xóm thì nửa chừng chồng chị ta về. Quá sợ, cho nên đang ở tầng 13 của một chung cư, anh ta cũng cố gắng trèo ra ngoài, đu bám vào cửa sổ. Nhưng đu bám một hồi anh ta mỏi tay quá, không chịu nổi, anh ta mới thầm van vái với thiên thần hãy cố gắng giúp anh ta. Khi anh ta vừa van vái xong thì thiên thần có đôi cánh trắng xuất hiện và nói: “Con hãy cố gắng đánh rắm ba lần thì con sẽ được cứu thoát”. Nghe xong anh ta mừng quá liền nhắm mắt nín hơi, rặn ra được một phát. Khoảng mười phút sau, anh ta cố gắng vận công, nín hơi và làm được một phát nữa. Tuy nhiên, thưa quí tòa, đâu có dễ gì mà làm được phát thứ ba. Khoảng nửa tiếng sau, anh ta liền cố gắng nín hơi và thót bụng vào định thì bỗng dưng một cú huých thật mạnh làm anh ta chợt bừng tỉnh dậy và một giọng nói nhỏ vào tai anh ta “Kia, Charles, anh đang ngồi xử án mà làm vậy coi sao tiện…”.

Tòa: Ừ, đang xử án mà làm vậy thì sao tiện phải không luật sư…? Rồi sao nữa?

Bị cáo: Dạ, tôi không tiện nói đâu ạ…

Tòa: Tại sao, ở đây là giữa tòa, bị cáo có quyền nói…

Bị cáo: Nhưng… nhưng chuyện phòng the, hơi thô tục, tôi nói… kỳ quá…

Tòa: À… nếu bị cáo nói không được thì viết ra giấy vậy.

(Bị cáo bèn viết ra giấy. Sau đó đưa cho viên lục sự. Viên lục sự chuyền tờ giấy ấy cho chánh án. Ông chánh án đọc xong nhăn mặt, nhíu mày chứng tỏ những lời viết trong tờ giấy ấy không được thanh tao cho lắm. Sau đó ông chánh án chuyền cho vị nữ luật sư. Vị nữ luật sư đọc thật nhanh và gương mặt đỏ lên vì xấu hổ. Sau đó vị nữ luật sư này liền chuyền cho vị nam luật sư ngồi cạnh bên. Tuy nhiên vị luật sư này đang ngủ gà, ngủ gật nên vị nữ luật sư bèn huých khuỷu tay thật mạnh vào vị luật sư này. Ông ta bèn tỉnh dậy. Vị nữ luật sư bèn chỉ vào tờ giấy. Vị nam luật sư cầm lên đọc. Sau khi đọc xong, vị nam luật sư khẽ mỉm cười và nháy mắt, gật đầu cùng nữ luật sư, sau đó gấp tờ giấy bỏ vào túi).

Tòa: Tòa hiểu rồi. Thế là bị cáo nổi điên lên nên mới…

Bị cáo: Dạ, thưa không. Tôi đâu có định đánh thằng cha ấy nhưng tôi nghe nói loáng thoáng rằng nó thường hay núp dưới gầm giường nên tôi mới đi vào nhà bếp tìm cây cưa…

Tòa: Bị cáo định giết người, thưa quí tòa, đây là tình tiết mới trong vụ án này. Bị cáo định giết người bằng cưa…

Bị cáo: Dạ không, thưa quí tòa, quí tòa hiểu lầm rồi. Tôi định vào nhà bếp tìm cây cưa để cưa đứt bốn cái chân giường để thử xem thằng cha này còn trốn ở đâu nữa cho biết. Nhưng khi vào nhà bếp, tôi lại khát nước và mở cái tủ lạnh để kiếm nước uống. Quái, hình như tôi nhớ cái tủ lạnh hiệu Sanyo mà bây giờ lại hóa ra National, hay là vợ tôi đã đổi cái tủ lạnh hồi nào mà tôi không biết… Tôi chỉ kịp mới ngh4i đến đó thì tôi chợt thấy chai rượu uýt-ky đang mở nắp sẵn. Tôi thầm nghĩ “Cha, vào nhà tao chim vợ tao mà còn bày đặt mang rượu theo ăn mừng nữa ha… Tao uống hết trả thù cho mày biết tay. Để xem lúc nữa trở ra không thấy chai rượu này mày có tức điên lên không thì bảo…”. Vừa nghĩ, tôi vừa uống và càng muốn trả thù hắn ta, tôi phải cố gắng uống hết chai…

Tòa: Như thế thì rõ rồi, uống xong, không kiềm chế được mình, anh mới đánh hắn ta phải không?

Bị cáo: Dạ, thật tình tôi cũng không muốn đánh hắn ta nữa… Tôi định đi vào phòng ngủ để mời anh ta ra uống rượu cho vui. Tòa không biết chứ uống rượu một mình thì buồn lắm, ông bà mình có nói, trà tam rượu tứ mà… Nhưng tôi vừa đến phòng ngủ thì nghe…

Tòa: Lại nghe cái gì nữa…

Bị cáo: Dạ, tôi nghe thằng cha đó nói: “Hồi nãy đi ngang bến xe đò lục tỉnh, thấy trong tiệm hang xén nọ có bán chai rượu uýt-ky rẻ quá, bèn mua uống thử. Ai dè chai rượu uýt-ky đó là rượu giả mạo, có pha thuốc rầy, uống nhiều lạng quạng có thể chết nên anh để trên đầu tủ lạnh. Chút xíu nữa, anh đem lại tiệm ấy, bắt thằng cha chủ đền tiền lại…”. Tôi nghe như thế mới tức xung thiên lên bèn nhào vô phòng và nắm cổ áo thằng cha đó mà chửi: “Mày là đồ khốn kiếp, mày chim chuột vợ tao, tao còn chưa nói, vậy mà mày còn dám cho tao uống rượu giả nữa…”. Nói xong, tôi dộng cho thằng cha đó mấy dộng, nhưng lúc ấy tôi nghe tiếng phụ nữ la: “Bớ người ta cứu tôi, ăn cướp… Anh là ai mà dám xông vào nhà tôi…”.

Tòa: Ủa, vợ anh không nhìn ra anh sao?

Bị cáo: Dạ… lúc ấy tôi mới khám phá rằng cô đó không phải là vợ tôi…

Tòa: Không phải vợ anh. Nhưng đây là nhà của anh mà…

Bị cáo: Dạ, rốt cuộc cũng chẳng phải là nhà của tôi luôn. Tôi vô lộn nhà. Nhà tôi ở dãy B, vì cúp điện, tôi lại đi vào dãy C. Khổ nỗi, cái chung cư này sao mà thiết kế giống nhau quá nên tôi thấy nhà này không khác gì nhà mình. Vì vậy, tội này do chính nhà thiết kế chứ không phải do tôi cố ý đánh người đâu ạ…

(Màn hạ nhanh, để tòa còn nghị án)

Posted in Truyện Ngắn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*