“Cho không” cái tên “Điệp viên không không thấy”

sach-chuyen-chan-pheo-le-van-nghia

Trong số các nhân vật của nhà văn trào phúng Lê Văn Nghĩa, Điệp viên không không thấy “bị”… “cầm nhầm” để đặt tên cho một bộ phim đang chiếu rạp do danh hài Mr. Bean đóng vai chính. Nếu gặp nhà văn khác, vụ “xài chùa” vì mục đích thương mại này có thể đưa tất cả đến tòa. Nhưng Lê Văn Nghĩa thì một mực: “thây kệ nó!”… Read more ›

Posted in Các Tác Phẩm Khác, Giới Thiệu Sách Tagged with: , ,

em ơi bắt hồn tôi về đâu

 

 

ƠI EM, BẮT HỒN TÔI VỀ ĐÂU…

 

 

Thoạt đầu, tôi định đạt tựa bài này là ‘ THIÊN ĐÀNG MƠ MỘNG’. Vì tôi nghĩ thật đúng ‘hoàn cảnh’ và tâm trạng của những thằng học sinh Petrus ký (P.Ký) lũ chúng tôi thời đó. Thời chúng tôi có rất nhiều thiên đàng mơ mộng ‘ Em theo trường về…áo dài tà áo vờn bay.’(1)  ‘Thiên đàng’ của những thằng tóc hớt ngắn, quần xanh áo trắng là nơi các nữ thiên thần áo dài trắng túa ra như lũ chim bồ câu sau giờ tan học của trường Gia Long góc đường Phan Thanh Giản và Bà huyện Thanh Quan ‘Hỡi người tình Gia Long,hỡi người trong cuộc sống. Con đường này xin dâng cho người bình thường’…

Thằng học sinh P.Ký nào chẳng mơ được ‘mần quen’ cùng một em Da Lợn (2). Phía bên hông cổng trường Gia Long , trước cổng chùa Xá Lợi, ‘cạnh tranh’ với những chiếc xe bán bò bía, gỏi đu đủ là những chàng áo trắng P.Ký đang gửi hồn qua cánh cổng thâm nghiêm có từ năm 1915 với cái tên thơ mộng ‘Trường nữ sinh Áo Tím’. Nghe kể lại, trường được thành lập do sự đề nghị của Nghị viên Hội đồng quản hạt Nam kỳ Lê Văn Trung cùng vợ của Tổng dốc Phương và  một số trí thức người Việt với chính quyền Pháp. Khóa đầu tiên (1915) trường tuyển 45 nữ sinh với đồng phục là áo dài tím tượng trưng cho sự tinh khiết của phụ nữ VN. Từ khi thành lập các đời hiệu trưởng toàn là người Pháp nhưng vào năm 1949 nữ sinh trường Áo Tím cùng nam sinh sinh trường P.Ký tổ chức bãi khóa kỷ niệm ngày Nam Kỳ Khởi nghĩa nên chính quyền đã đóng cửa trường. Năm 1950, sau một cuộc đấu tranh, biểu tình dài ngày với sự ủng hộ của phong trào học sinh lúc ấy trường được mở cửa lại. Và đánh dấu sự kiện quan trọng nầy, sau 7 đời hiệu trưởng trường là người Pháp , lần đầu tiên trường có nữ hiệu trưởng là người Việt: Bà Nguyễn Thị Châu. Năm 1953 trường Áo Tím đổi tên thành trường nữ trung học Gia Long. Áo dài tím được thay bằng áo dài trắng với phù hiệu là bông mai vàng. Chương trình giáo dục bằng tiếng Pháp được chuyển sang quốc ngữ.

Có phải ‘mối tình’ gắn kết tranh đấu của Áo tím và sau đó Gia Long trong những năm về sau đã gắn kết ‘Trai P.Ký, gái Gia Long’ một cách mặc nhiên trong những mối tình thật và ảo của lứa tuổi học trò . Hãy mơ đi những chàng trai Petrus về ‘thiên đường’ tuổi nhỏ dại của mình . Câu thơ ngắn ” Mỗi độ xuân về Petrus Ký / Thương về mái ngói nhớ Gia Long” in trong tờ báo xuân Petrus năm nào đó đã nói giùm tâm trạng những chàng trai…thất tình. Và, hơn 40 năm sau, nàng Gia Long trở lại trường xưa nay có tên là Minh Khai để

Hơn 40 năm nhớ xe bột chiên/Nhớ ly chè, tiếng chuông chùa Xa Lợi/Nhớ gốc cây có một người đứng đợi/Nhớ Gia Long thuở ấy đã xa rồi./ Tôi trở về đây đứng lặng giữa trời mưa/ Chẳng còn ai tựa gốc cây chờ đợi/Chỉ còn tôi mắt ướt nhòa nhỗi nhớ/Nghe mênh mnag buồn và tiếng chuông chùa (Thơ Kim Chi)

Khoảng giữa thập niên 70, bài hát ‘Con đường tình ta đi’ của nhạc sĩ Phạm Duy làm xáo động những trái tim mới lớn với những lời ca mộng mị ‘… Lá đổ để đưa đường /Hỡi người tìnhTrưng Vương’. Tôi không biết đó là lời cảm thán của chàng trai nào. Nhưng, theo tôi, có lẽ thích hợp hơn xin hãy cho chàng trai ấy là người của trường Chu Văn An.

Cũng như một sự mặc định, ‘Trai P. Ký gái Gia Long’ thì nữ sinh trường Trưng Vương  lại là ‘của riêng,’ của những học sinh Chu Văn An mặc dầu hai trường cách trở về mặt địa lý một quãng đường khá dài. Trường chàng thì ở tận nhà thờ ngã sáu, đường Minh Mạng  còn ‘thiên đường’ của chàng thì ở đối diện Sở thú- thảo cầm viên, số 3 Nguyễn Bỉnh Khiêm. Chỉ tội nghiệp cho nam sinh trường Võ Trường Toản cùng ăn chung xe gỏi bò  vớ các nàng nhưng chỉ đứng xa mà ngắm những chàng trường Chu đón nàng mà hát câu cảm thán ‘ Trưng Vương hôm nay mưa vẫn giăng đầy trời / Bóng người thì mịt mùng. /Từng hàng me rung rung’ (3) Có lẽ nhân duyên ‘tiền định’ của hai trường nầy đều xuất phát từ ‘người phương bắc’. Học sinh Chu Văn An đa số là người miền bắc và trường Trưng Vương cũng vậy. Điều nầy cũng dễ hiểu vì trường Trưng Vương là ngôi trường có gốc gác từ Hà Nội. Theo ‘gia phả’, trường được thành lập từ năm 1925, trên con đường Đồng Khánh, phía nam hồ Gươm mang tên Trường Nữ Trung học ( College de Jeunes Filles), ngôi trường nữ trung học đầu tiên và duy nhất của nữ giới miền bắc. Vì nằm ở đường Đồng Khánh nên còn được gọi là trường Đồng Khánh. Đến năm 1948 trường được chuyển đến đường Hai Bà Trưng (Hà Nội) và dổi tên là trường Trưng Vương. Năm 1954 , một số giáo sư và học sinh di cư vào Sài gòn và thành lập lại trường Trưng Vương. Năm học đầu tiên phải học nhờ cơ sở của trường nữ trung học Gia Long. Mãi cho đến năm 1957, trường Trưng Vương dời về số 3 Nguyễn Bỉnh Khiêm, nguyên trước đó là Quân Y viện Coste của quân đội Pháp. Bởi vậy ta không thấy làm lạ khi đây là một trong những ngôi trường mang đậm đặc dấu ấn kiến trúc của Pháp. Ngôi trường này được bình chọn là ngôi trường có kiến trúc đẹp nhất Sài Gòn nhưng mấy thằng học sinh bắt đầu biết ‘đứng ngẩng trông vời áo tiểu thư’ thì không cần quan tâm đến vẻ đẹp của trường  mà thấy cô em bắc kỳ nho nhỏ  Trưng Vương là nhất xứ Nam kỳ lục tỉnh.  Mỗi lần làm lễ kỷ niệm Hai Bà, nữ học sinh Trưng Vương cùng nữ sinhGia Long thay phiên nhau làm Trưng Trắc, Trưng Nhị cưỡi voi sở thú trong lễ diễu hành. Tôi nhớ, có lần đi xem lễ diễu hành trên đường Thống Nhất ( nay là đường Lê Duẩn)), khi hai nàng học trò Trưng Vương ngồi trên voi ‘phất ngọn cờ vàng’ đi ngang thì tôi thấy thằng bạn tôi có vẽ phấn khích. Tôi hỏi: ‘Mầy thích ‘ghệ’ áo Vàng hả?. Nó trả lời buồn so ‘Không, tao thích con voi. Bây giờ tao ước gì mình được làm con voi’. Rồi nó cảm thán nhại theo thơ của Nguyễn Công Trứ ‘ Kiếp sau xin chớ làm người/ làm voi nàng cưỡi, cái vòi đung đưa.’ Đúng là thằng mê gái thứ thiệt. Sau nầy, tôi mói biết cô gái đóng vai Trưng Trắc – áo vàng đó đã cho chàng leo cây .‘Trưng Vương vắng xa anh dần. Mùa thu đã qua một lần. Còn đây bâng khuâng.’ Ôi, tội nghiệp một  thời mê gái!

 

‘Áo dài trắng em mang mà anh nhớ…’đâu chỉ ở Sài gòn .  Ở một vùng trời tỉnh Gia Định, những chiếc tà áo vờn bay- thật là nhẹ nhàng và thanh khiết . (Tôi khoái chữ ‘vờn bay’ của nhà thơ Phạm Thiên Thư hơn chữ ‘tung bay’ của nhạc sĩ Từ Huy khi nói về chiếc áo dài của nữ sinh trung học. Chữ ‘tung’ có vẻ gì đó mạnh bạo quá khi nói về chiếc áo dài vốn dĩ đã đằm thắm). Thật là thiệt thòi và bất công khi ngôi trường nữ trung học Lê Văn Duyệt này không được nhắc đến trong âm nhạc hoặc thơ ca. Có lẽ do trường mang tên một ông quan võ- tả quân chăng hay là những chàng thi, nhạc sĩ chỉ thích tụ tập ở Sài Gòn mà bỏ quên một ngôi trường nữ làm đẹp và trắng khung trời Gia Định.

Từ Sài gòn, xuôi theo đường ĐinhTiên Hoàng, quẹo tay mặt , qua cầu Bông một đoạn, nhìn sang tay trái  là một ngôi trường kiến trúc kiểu hiện đại hơn trường Gia Long và Trưng Vương. Cầu Bông trước kia còn có tên là cầu Cao Miên nối liền Sài gòn và Bà Chiểu (tỉnh Gia Định). Tục truyền gần nơi nầy cụ Tả Quân Lê Văn Duyệt có xây một vườn hoa nên dân chúng ở đây gọi là ‘Cầu Hoa’. Rồi vì kỵ húy bà Hồ Thị Hoa –mẹ vợ vua Minh Mạng nên gọi là Huê hay Bông và sau nầy quen miệng trở thành cầu Bông. Không biết cầu bông nầy có phải là cái cầu mà chúng tôi thường hát ‘ Ai đi ngang cầu bông, té xuống sôn ướt cái quần ni-lông’ hay không nhưng muốn qua trường nữ sinh Lê Văn Duyệt, từ hướng Sài gòn qua thì phải lụy cây cầu nầy. Sở dĩ trường Lê Văn Duyệt có lối xây cất iện đại hơn thì cũng dễ hiểu vì năm 1960, tòa tỉnh trưởng Gia Định đã dùng một khu đất, trước kia là ao rau muống để xây dựng trường trên đường Lê Văn Duyệt , gần Lăng Ông thuộc xã Bình Hòa (tỉnh Gia Định). Trước kia trường mang tên Trương Tấn Bửu , thành lập năm 1957 có hai lớp đệ thất một nam và một nữ , học nhờ tại trường nam tỉnh lỵ ( Nay là trường THCS Lê Văn Tám). Sau đó, vào năm 1959, lớp nam sinh chuyển về trường Hồ Ngọc Cẩn( Nay là trường Nguyễn Đình Chiểu). Khi xây dựng xong, trường được đặt tên là  trường nữ trung học Lê Văn Duyệt và chương trình học từ bắt đầu từ lớp đệ thất đến lớp đệ nhị. Học sinh nào đâu tú tài I sẽ chuyển sang học trường trường Trưng Vương. Khoảng năm 65-66 trường mới có lớp đệ nhất . So với hai trường nữ đàn chi thì nữ sinh Lê Văn Duyệt nào cũng kém cạnh chi ai, cũng làm những chàng trai thốt lên ‘Ơi em, bắt hồn tôi về đâu?’…

Có những chàng trai lãng mạn thì cũng có những chàng trai rất thực tế. Như Hiệp mập, thằng bạn của tôi phát biểu: ‘Tao không lấy vợ là ‘ghệ’ Gia Long, yểu điệu thục nữ quá cỡ, tao chỉ muốn vợ tao là nữ sinh trường Sương Nguyệt Anh. Tôi sửng sốt ngạc nhiên vì trường nữ trung học tổng hợp Sương Nguyệt Anh mới vừa thành lập năm 1971. Sau  mậu thân 68, một góc đường Minh Mạng,  Sư Vạn Hạnh gần chùa Ấn Quang bị cháy rụi . Một vài năm sau đó, chung cư Minh Mạng ra đời, và phía bắc của  chung cư ,ngay góc đường Hoà Hảo, Minh Mạng (nay là đường Nguyễn Chí Thanh, trường Nữ Trung Học Tổng hợp Sương Nguyệt Anh cùng được xây dựng . Không phải thằng HIệp mập không có lý của nó vì nữ sinh trường này được học một chương tình giáo dực hoàn toàn mới. Đây là ngôi trường nữ đầu tiên tại VN với lối giáo dục theo phương pháp tổng hợp theo mô hình của các nước tiên tiến thời ấy. Song song với việc giảng dạy như các trường công lập khác, trường còn dạy thêm Kinh tế Gia đình tức là nữ công gia chánh, may vá nấu ăn, môn doanh thương tức kế toán đánh máy, âm nhạc gồm đàn tranh, piano , hội hoạ, nghệ thuật cắm hoa, và cả môn võ Aikido, Vovinam. Ngay từ năm lớp 6, nữ sinh trường SNA đã được học cả hai sinh ngữ Anh và Pháp khi mà học sinh công lập các trường khác chỉ được học một sinh ngữ . Trường được trang bị một phòng thính thị máy móc rất tối tân để luyện giọng chính xác với giáo sư Ngoại Quốc, một phòng thí nghiệm đầy đủ dụng cụ. Nói chung với lối giáo dục mới mẻ này, sau 7 năm trung học, nữ sinh SNA sẽ trở thành 1 thiếu nữ VN văn võ song toàn. Còn theo thằng bạn tôi,giúp ích đất nước , xã hội được hay không thì chưa biết nhưng chắc chắn là một bà xã biết dạy chồng bằng võ Vovinam và tài nội trợ.

Sài gòn, cùng với những trường nữ trung học công lập Gia Long ,Trưng Vương, Lê Văn Duyệt , Sương Nguyệt Anh cũng còn trắng trời áo dài với những trường nữ trung học tư khác như Thánh Linh, Hồng Đức…đã nhốt hồn những chàng trai mặt bắt đẩu nổi mụn trứng cá và vỡ giọng với những ước mơ ‘áo ai trắng quá, nhìn không ra’…Những cô nữ sinh với những ngôi trường ấy đã là một phần hồn của chúng tôi, một phần hồn của Sài gòn đã đào tạo những nữ lưu anh kiệt về các mặt chính trị, văn hóa , khoa học và tiếp tục những nữ lưu anh kiệt lại là những anh kiệt nữ lưu khác.

Cám ơn Sài gòn đã có những ngôi trường ấy cho tôi nhớ. Cám ơn Sài gòn  có những ngôi trường thiên đàng tuổi nhỏ dành riêng cho chàng trai mơ về những  mái tóc, những chiếc áo dài trắng vờn bay…vờn bay!

LVN

 

  • ‘Ngày xưa Hoàng Thị’ – thơ Phạm Thiên Thư nhạc Phạm Duy. Ngày ấy, trên toàn miền nam, đồng phục cho nữ học sinh là áo dài trắng, quần trắng (hoặc đen), nam học sinh là quần xanh, áo trắng và đeo phù hiệu mang tên trường trên áo. Không có đồng phục cho riêng từng trường như bây giờ. Học sinh các trường trung học công lập  học 7 năm (từ đệ thất lên đệ nhất- lớp 6 -12) không phải đóng học phí vì đã đậu kỳ thi tuyển vô cùng khó. Lúc ấy, chỉ có trường trung học công lập Mạc Đĩnh Chi nam sinh và nữ sinh học chung.
  • Tên vui do học sinh các trường tự đặt cho nhau, không có ác ý. Thí dụ Petrus Ký là ‘Bê lắc Ký’, Chu Văn An là ‘Chết vì ăn’, Trưng Vương là ‘Trứng Vữa’, Võ Trường Toản là ‘Vỏ trứng thúi’, Mạc Đĩnh Chi là ‘Má đi chợ’…Có thể ghép thành câu ‘Má đi chợ, mua bê lắc ký , da lợn nhưng lại toàn trứng vữa và vỏ trứng thúi…’
  • ‘Trưng Vương khung cửa mùa thu’ –nhạc nước ngoài và lời Nam Lộc.
  • Chú thích chung: Trường Gia Long nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai. Trường Petrus Trương Vĩnh Ký nay là trường Lê Hồng Phong. Trường Lê Văn Duyệt nay là trường Võ Thị Sáu. Trường Sương Nguyệt Anh nay là trương THPT Sương Nguyệt Anh.

 

 

Posted in Tạp Bút

MỘT THỜI HUYỀN VŨ

QUẢ DA SÀI GÒN: MỘT THỜI HUYỀN VŨ

 

 

 

Vào khoảng thời gian từ 60 đến 65, dân‘túc cầu giáo’ làm gì được xem đá banh qua truyền hình đủ thể loại trong nước và quốc tế như hôm nay. Để giải quyết cái vụ ghiền nầy, khi có những trận đá ‘chiến tướng’ họ phải ra sân Cộng Hòa (Thống Nhất) để chen chúc mua vé hay đứt ruột mà mua vé chợ đen rồi tự hứa sẽ nhịn cà phê, thuốc lá, la de (bia) bù lại. Còn những người không đến được xem trực tiếp tại sân vận động thì sao? Có cách giải quyết: Họ sẽ ‘xem’ đá banh bằng …tai qua tường thuật trận đấu của bình luận viên Huyền Vũ.(1) Read more ›

Posted in Tạp Bút

DẤU ẤN NGUYỄN TRƯỜNG TỘ Ở SÀI GÒN

Khi đi ngang ngôi nhà trắng , đóng kín cửa im ỉm tại số 4 đường Tôn Đức Thắng (trước là Cường Để ) mọi người chỉ biết đây là một tu viện của nữ tu dòng kín. Tòa nhà nầy  trước kia còn được gọi là ‘Nhà Trắng’, không phải vì sơn toàn màu trắng như tòa ‘Bạch Ốc ( White House) mà vì ngôi nhà nầy được xây dựng và làm chủ bởi những nữ tu dòng Thánh Phao lô gốc ở thành Chartres  ‘trinh bạch từ linh hồn đến những chiếc áo dòng trắng toát.’

Read more ›

Posted in Tạp Bút

SÀI GÒN DÒNG SÔNG TUỔI THƠ

Đã có rất nhiều người viết về Sài gòn. Đã có rất nhiều sách ảnh về Sài gòn. Và sẽ còn rất nhiều , nhiều người nữa sẽ viết về sài gòn.  Viết theo cách của họ. Theo cảm tình của họ. Theo ký ức của họ. Và bài viết nào cũng hay. Cũng đẹp. Cũng lung linh. Vì, Sài gòn là như vậy. Không thể khác hơn. Read more ›

Posted in Tạp Bút

CHỢ CŨ VẪN LÀ CHỢ CŨ

MUỐN ĂN ĐỒ TÀU THÌ VÀO CHỢ CŨ.

Tôi biết đến Chợ Cũ từ một quán ăn vào năm 1969…

Đó là một quán ăn của người tàu mang tên Chí Tài cũng như rất nhiều quán ăn nổi tiếng của những thương nhân người Hoa đã ở Việt Nam thâm căn cố đế – trên đường Võ Di Nguy (nay là Hồ Tùng Mậu). Sở dĩ tôi nhớ đời cái tên quán Chí Tài- không phải vì giống tên một danh hài đâu- là vì hôm đó tôi cũng thấy thần tượng của tôi là kịch sĩ kiêm diễn viên điện ảnh La Thoại Tân đang ngồi ăn trong quán cùng một người bạn. Lớn lên, tôi mới vở lẽ rằng đây là một quán ăn được nhiều người nổi tiếng trong giới văn nghệ và quan quyền đến thưởng thức món cơm tay cầm còn được gọi là cơm thố. Read more ›

Posted in Tạp Bút Tagged with: , ,

SÀI GÒN CÓ MỘT ĐÌNH ÔNG SÚNG.

Đi ngang Nhà Văn hóa phường 14 quận 3, cửa đóng then gài, tôi  thấy có  một trụ đồng được bộc vải hồng điều, dưới chân trụ đồng là những bát nhang đầy chứng tỏ vẫn còn được người thờ cúng. Cạnh bên là một cánh cổng dẫn vào con đường ngỏ nhỏ có ghi dòng chữ “Đình Ông Súng”. Read more ›

Posted in Tạp Bút

CHUYỆN TẾ NHỊ CỦA BỤNG DẠ…

Đời sống dân Sài gòn hiện nay đã văn minh, lịch sự và vệ sinh hơn nhiều trong khoản “toa lét”. Nhà nào xây dựng cũng ráng có một cái W.C trong nhà –dù nhỏ hay lớn, trát xi măng hay đá cẩm thạch. Nhiều khi ngồi suy nghĩ vớ vẩn chẳng biết cách đây vài chục năm cái khoản “nhất quận công” nầy được thực hành như thế nào? Read more ›

Posted in Tạp Bút

CHUYỆN CÂY CẦU NHỊ THIÊN ĐƯỜNG…

Đất Sài Gòn –Chợ Lớn là vùng đất của những kênh rạch được đấp bồi. Nếu có những dòng kênh, rạch là mạch máu lưu thông từ Sài gòn đi lục tỉnh không thể san lấp được thì phải có những cây cầu nổi tiếng bắc ngang như là một mối duyên chung thủy. Những cây cầu nổi tiếng của Sài gòn-Chơ Lớn đều có những cái tên khá thuần phác, không mỹ miều như tính cách của người miền nam. Những cây cầu nầy , theo truyền thuyết được đặt theo tên người xây dựng ra nó hay dựa theo hình dáng cây cầu như cầu Mống, Thị Nghè, Cầu Bông, Bình Lợi, chữ Y, Nhị Thiên Đường… Read more ›

Posted in Các Tác Phẩm Khác, Tạp Bút Tagged with: ,

Đọc Lê Văn Nghĩa, nhớ Sài Gòn

bia-sach-le-van-nghia

Bài viết của Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.

Năm 1966, lúc tụi con nít như thằng Minh, thằng Ti, thằng Chim chạy nhảy lơn tơn trong truyện, tôi đang học lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) ở một thị trấn nhỏ miền Trung, tức là tôi lớn hơn các nhân vật con nít của Lê Văn Nghĩa một tuổi và học hơn tụi nó một lớp. Read more ›

Posted in Các Tác Phẩm Khác, Giới Thiệu Sách Tagged with: , , , ,

Lê Văn Nghĩa qua nhận xét của Trần Bạch Đằng

nha-van-le-van-nghia-hoa-si-com

Lê Văn Nghĩa, trong số thật ít ỏi “đồng chí, đồng nghiệp” của nhà văn lớn Thổ Nhĩ Kỳ Azit Nexin – đã từng ngồi tù vì những bài văn châm biếm của ông.

Tất nhiên, khi tôi nhắc điều đó không hàm đe dọa anh Lê Văn Nghĩa, mặc dù trong trận chiến chống các thứ hủ bại vẫn có thể có “thương vong” ở mức này hay mức khác và mặc dù Thổ Nhĩ Kỳ là một quốc gia tư sản độc tài – mà muốn nói rằng đội hình châm biếm, trào phúng vẫn còn rất ít “vận động viên” xuất sắc biết “làm bàn” chứ không đánh cá để rồi than: “Ôi, bong đá!”. Read more ›

Posted in Các Tác Phẩm Khác Tagged with:

Nhà văn trào phúng LÊ VĂN NGHĨA

thang-he

Người duy nhất của một dòng

TRẦN HIỀN NAM

 

Tôi cứ băn khoăn mãi về “tít” của bài viết này. Lê Văn Nghĩa là cây viết đặc sắc của một dòng văn học hài hước, trào phúng thì quyết không thể là sai, nhưng là người viết duy nhất của dòng này (thời hiện tại) thì đã phải hay chưa? Read more ›

Posted in Các Tác Phẩm Khác Tagged with:

Nhà văn – nhà báo Lê Văn Nghĩa

bia-bao-tuoi-tre-cuoi.jpg

“Người ham chơi!”

TRẦN NHÃ THỤY

Đang rất hào hứng với tập truyện trào phúng mới chuẩn bị ra mắt: “Điệp viên không không thấy” (NXB Trẻ 2003) thì đùng một cái, bộ phim Mr Bean do hang Universal (Mỹ) sản xuất, phát hành ở VN bỗng dưng cũng mang y chang cái tên “Điệp viên không không thấy”. Read more ›

Posted in Các Tác Phẩm Khác Tagged with: ,

Cười cũng là một cách làm trong sạch môi trường

hinh-mat-cuoi mau vang

Phố cổ Arbat (Mátxcơva) một sáng tháng năm. Loáng một cái đã mất hút nhà văn Lê Văn Nghĩa, tác giả của những “quí tộc Đại Văn Mỗ” trong báo “TTC” TP.HCM. Thì ra, trong khi tôi và bạn của “Mỗ” – còn mải chúi xem tranh, tượng cùng là khăn thêu, huy hiệu, matrốtsca – súvơnia của Nga, “gã” đã kịp nhận ra một quầy bán toàn những món đồ chơi mà như người bán hàng quảng cáo: Cực tếu, cực quấy! Read more ›

Posted in Các Tác Phẩm Khác Tagged with:

Giới Thiệu Sách

Tao-lao-xit-bop.jpg

Video

video.jpg

Từ khóa

  • w w w thanghe com
  • thang he
  • tho le van nghia
  • hinh mat cuoi
  • www thanghe com
  • nhà văn văn lê
  • linda kiều
  • nha van le van nghia
  • truyen vui lê văn nghiã
  • http://www thanghe com
  • Truyện vui của LÊ VĂN NGHĨA
  • LÊ VĂN NGHĨA
  • tieu pham le van nghia
  • thang he com
  • tieu pham hai
  • http://www thanghe com/
  • nha van trao phung
  • thanghe com

  • http://thanghe com/
  • thanghe
  • .

Count per Day

  • 308860Total reads:
  • 17Reads today:
  • 124730Total visitors:
  • 1Visitors currently online: